Nhật Ký Yêu Nước : Việt Nam chỉ đứng sau Nhật trước 1975

Nhật Ký Yêu Nước
Việt Nam chỉ đứng sau Nhật trước 1975
Lâm Ngân Mai

Về cái gọi là “so sánh thông minh” khi đi du lịch ở các nước nghèo,Mai vừa đọc ở bài của một người bạn trên Facebook.
Gần đây hay nghe một kiểu so sánh rất quen:
“Ở Thái Lan, 4 người ăn no, có bia có chè chưa tới $30, còn ở Bolsa thì $30 chỉ đủ 2 tô phở.”
Nghe thì có vẻ thực tế, nhưng thật ra đây là một kiểu so sánh rất nông và rất sai về bản chất kinh tế.
Vì người ta đang lấy giá cả ở những nơi có mức lương rẻ mạt đem so với giá cả ở những nơi có mức lương cao, rồi kết luận rằng bên này rẻ, bên kia đắt, trong khi giá trị lao động hoàn toàn khác nhau.
Ở Việt Nam hay Thái Lan, lương phổ biến chỉ khoảng vài đô một ngày.
Ở Mỹ, lương tối thiểu đã là hơn mười mấy đô một giờ. 15$/ giờ
Nghĩa là cùng một bữa ăn, ở Việt Nam người phục vụ phải làm gần cả ngày mới mua nổi, còn ở Mỹ người phục vụ chỉ cần làm một hai tiếng là đủ.
Vậy cái nào thật sự rẻ cho người dân địa phương?
Rõ ràng là Mỹ rẻ cho người Mỹ, còn Việt Nam rẻ cho người Mỹ chứ không hề rẻ cho người Việt.
Cái nguy hiểm của kiểu so sánh này là nó tạo ra một ảo tưởng rất độc hại.
Người từ nước giàu nhìn vào nước nghèo rồi tưởng rằng “ở đây sống sướng, đồ rẻ, thiên đường chi phí thấp”, trong khi người dân bản địa làm quần quật cả ngày, không tích lũy được, không an sinh, không bảo hiểm, không có khả năng thoát nghèo.
Giá rẻ không phải vì xã hội tốt, mà vì con người bị định giá quá thấp.
Nói thẳng, giá rẻ ở những nước nghèo không phải là phúc lợi, mà là dấu hiệu của sự bóc lột lao động và bất công hệ thống.
So sánh kiểu “ở Thái rẻ hơn Mỹ” thực chất là đang lấy nỗi khổ của người khác làm thú vui tiêu dùng cho mình, hưởng lợi từ một xã hội nơi con người bị trả công rẻ mạt.
Đó không phải là thông minh, mà là thiển cận và vô cảm.
Điều đáng buồn hơn nữa là người Việt lại bị giáo dục theo kiểu tự an ủi.
Tự an ủi rằng rẻ là tốt.
Tự an ủi rằng Mỹ mắc quá chắc sống khổ lắm.
Tự an ủi rằng thôi nghèo nhưng rẻ là được rồi.
🟨
Trong khi sự thật là hồi trước 1975, thời Việt Nam Cộng Hòa, người Việt từng thuộc nhóm giàu nhất Đông Nam Á, chỉ thua Nhật Bản.
Người Việt từng có tiền, cótầng lớp trung lưu, có khả năng sống tử tế bằng lao động của mình.
Còn bây giờ, phải tự hào vì rẻ.
🥲
Phải đi khoe với thế giới rằng “ở Việt Nam sống rẻ lắm”.
Trong khi cái rẻ đó là rẻ trên mồ hôi và tuổi trẻ của chính đồng bào mình.
Một xã hội bình thường là xã hội nơi người dân có thể sống được bằng lao động của mình, chứ không phải xã hội nơi người khác đến để hưởng đồ rẻ.
Nếu giá rẻ mà người dân vẫn nghèo, vẫn không tích lũy, vẫn không có an sinh, thì cái rẻ đó chỉ là ảo ảnh dành cho người ngoài, còn người trong cuộc đang trả giá bằng cả cuộc đời.
Cho nên nói thẳng, vấn đề không phải là khoe Việt Nam rẻ.Vấn đề là vì sao người Việt không có quyền sống như người Mỹ, người Nhật, người Hàn, người Đài. Mai nhắc Nhật,Hàn,Đài vì hiện dân Việt bị xuất khẩu làm nô bên 3 nước này rất đông.
Và câu trả lời không phải nằm ở chỗ chịu đựng hay tự an ủi, mà nằm ở chỗ phải thay đổi hệ thống.
Muốn người Việt sống được bằng lao động của mình thì phải có bất tuân dân sự, phải đòi lại quyền làm chủ xã hội, phải lật ngược cái mô hình nơi luật pháp chỉ áp dụng cho dân mà không áp dụng cho người cầm quyền.
Khi luật pháp thuộc về dân, khi tiền thuế quay lại phục vụ dân, khi lao động được trả đúng giá trị, thì lúc đó Việt Nam không cần rẻ nữa.
Việt Nam cần tử tế, cần công bằng, cần một xã hội mà con người không phải bán rẻ chính cuộc đời mình để người khác đến tiêu dùng.
Và những ai đi du lịch về nước cũng nên tỉnh táo và có lương tâm. Tốt nhất không nên về VN trong giải đoạn này mới là thương đồng bào. Trừ phi nhà có tang thôi.
Không thể mang đồng tiền mạnh về để giẫm lên đồng tiền yếu của chính đồng bào mình rồi gọi đó là “thông minh”.
Tiêu dùng trên sự nghèo khổ của người khác không phải là khôn ngoan, mà là một dạng hưởng thụ trên nước mắt và mồ hôi của chính dân tộc mình.
😔
Anh chị em tìm hiểu lan truyền Bất tuân dân sự để dân Việt không khổ nữa,có thể sống ngang với các nước Mai kể tên phía trên. Cảm ơn và chúc an lành mạnh khoẻ! Hẹn gặp tại Sài Gòn Hòn Ngọc Viễn Đông một ngày không còn cộng sản.
Denver,2/2/2026

Nhận xét

Bài được quan tâm

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 272

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 273