Báo Xuân Bính Ngọ : Nguyên Đán
Báo Xuân Bính Ngọ : Nguyên Đán
Lời Giới Thiệu: Xin phép đăng lên bài viết từ Sài Gòn của nhà văn Lý Thụy Ý và bốn câu thơ tôi làm tặng cho chị :
Xuân tình hay là Valentine ?
Bồi hồi hoài niệm bóng hình ai
Nhớ mùa xuân cũ như huyền thoại
Xuân mới não nề những đắng cay !
Oanh Nguyen (FB Bảo Tồn Tiếng Việt)
*****************
Tôi gọi "NGUYÊN ĐÁN" - Tết TRUYỀN THỐNG - vì TẾT được gọi chung: Tàu, Ta, Tây, Nhựt... Chỉ NGUYÊN ĐÁN là riêng VN.
Hưởng được bao nhiêu Nguyên Đán một đời người? Từ ngày mở đến khi nhắm mắt?! Từ những ngày còn chờ áo mới, còn đếm bao lì xì đến lúc mộng mơ, khi lần đầu...hỏi một người..
"Ý 20 tuổi...lớn rồi hở Anh?
Để em cắt bánh chưng xanh
Chờ anh dừng bước quân hành...
Ăn chung!"
Rồi có những mùa Xuân qua trong tức tưởi! Qua trên quê hương đạn bom và khói súng! Qua trong nỗi đợi chờ một bóng áo lính dừng lại đầu ngõ...Mẹ chờ con! Em chờ anh! Vợ chờ chồng!...Biết bao trái tim chờ nhau lời ước hẹn...
NGUYÊN ĐÁN! Mỗi năm một lần! Mỗi năm một khác! Từ xã hội đến lòng người. Có những nụ hoa háo hức chào nắng xuân, thì cũng có những chiếc lá cuối cùng níu lại trên cành tiếc mùa băng giá!
SÀI GÒN- Miền Nam, sau những biến cố dập vùi, Văn hóa lụi tàn đã nhiều thập niên không có Tết! Hơn nửa thế kỷ, có khi NGUYÊN ĐÁN chỉ như hoài niệm. Cũng có lúc lòng người muốn khơi lại ký ức đẹp ngày xưa, nhưng cũng không thể trọn vẹn vì Người và Cảnh đã quá nhiều đổi thay. SÀI GÒN đã không còn là Thủ đô mang tên HÒN NGỌC VIỄN ĐÔNG! Người ra đi mang theo NGUYÊN ĐÁN, cố gắng giữ lại hình bóng quê nhà. Ở đâu đó trên thế giới, ít ỏi trong những "ngôi nhà Việt" vẫn "Câu đối đỏ, bánh chưng xanh!"... Dù bận bịu những người con xa xứ cũng giữ lại hồn Nguyên Đán cố hương!
Trên quê Mẹ, NGUYÊN ĐÁN dù có lúc muốn lướt qua, hoặc không muốn đến trong những tang thương, chia cắt, mất mát của con người, nhưng ngọn gió ấm, những chồi non, lộc biếc cũng khiến lòng người nhớ về...Tiếc nuối...Và rồi cố vét những gì còn sót lại...
NGUYÊN ĐÁN, người tìm về sau một năm dài mưu sinh mệt mỏi! Để gặp gỡ. Chia chút vui. Vơi bớt buồn...Gác hết lại...qua năm...
Nghe ai đó than Tết xe cộ kinh hoàng những nẻo đường...hồi hương!
SÀI GÒN- trái lại, NGUYÊN ĐÁN là những ngày đường phố thênh thang. Câu cửa miệng :"Vắng như chùa Bà Đanh" được thay bằng:
"Vắng như SÀI GÒN...ngày Tết!"
Có gì lạ, vì những người nhập cư đã về quê ăn tết! Họ tạm xa nơi
"Đất lành chim đậu" tìm về mái ấm. Để rồi sau mấy ngày Nguyên Đán lại rồng rắn kéo về SÀI GÒN với những xấp vé số trên tay, với những tiếng rao hàng giòn giã...Để lại ngồi vào những chiếc ghế quen thuộc ở văn phòng...
NGUYÊN ĐÁN đã không còn sự rộn rã như xưa. Có chăng là ở những vùng quê, nơi người ta còn quần tụ để chia nhau con heo, nồi bánh...Nơi người ta còn ngồi canh lửa sau khi tất tả nếp, đậu...Tết Quê vẫn giữ được nếp xưa dù sự tiện nghi...làm biếng ở thành phố đã tràn về!
Người lớn tuổi hay chép miệng:
"Năm nào cũng Tết! Chả thấy gì...Chỉ...thấy g.i.à...!!" Những rạo rực, chờ đợi...Tết năm nào...Quên hết rồi! Tre phải già cho măng còn mọc...
Nói thì vậy, thử gần Tết mà không thấy trong nhà sửa soạn, dọn bàn thờ, lau bát nhang. Không thấy...động đũa động chén có vẻ...Tết, thì chính những vị Trưởng thượng ấy lại...bồn chồn hơn lũ con cháu...
Những người thế hệ tôi, trên dưới 8 bó, từ thời Hoàng kim ĐỆ NHỨT CỘNG HÒA, qua ĐỆ NHỊ, tuy chiến tranh nhưng vẫn tự do, hạnh phúc. Vẫn là một thời chưa thấy ai gọi Lãnh đạo một cách miệt thị! !..Chưa bao giờ tôi tưởng tượng ra được người dân có thể ...hả hê trước tai họa, thậm chí cái chết của một ai đó, mà họ cho rằng mang thảm họa đến cho dân!
Nhìn cuộc sống ngày càng bi đát, thật tình không biết rồi sẽ về đâu!? Không hình dung được tia sáng nào dù chỉ le lói cuối đường! Ước mơ không bị đánh thuế, nên cứ tha hồ mơ về "MỘT THỜI SÀI GÒN" nhân văn, hạnh phúc. Ngày NGUYÊN ĐÁN còn được chờ đợi trong no đủ, ấm êm.
Bây giờ thì cũng có những người giàu ( sang thì chưa chắc !)...đi lên từ nghèo đói, hay những trọc phú mới nổi bằng những cách bất lương...nên NGUYÊN ĐÁN cũng ngập ngừng trong biệt phủ...

Nhận xét
Đăng nhận xét