Chuyển đến nội dung chính

Ý thức được nguy cơ bị bắt, bức mật thư chuẩn bị sẵn của Trương Hựu Hiệp bất ngờ được công khai

Ý thức được nguy cơ bị bắt, bức mật thư chuẩn bị sẵn của Trương Hựu Hiệp bất ngờ được công khai

Ngày 5 tháng 3 năm 2019, ông Trương Diều Hạ, Phó Chủ tịch Ủy ban Quân sự Trung ương, đã tham dự phiên khai mạc Đại hội Đại biểu Nhân dân toàn quốc tại Đại lễ đường Nhân dân ở Bắc Kinh. (Ảnh: WANG ZHAO/AFP qua Getty Images)

Việc Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương ĐCSTQ Trương Hựu Hiệp bất ngờ bị điều tra đã gây chấn động toàn cầu. Vào thứ Năm (29/1), trên mạng lan truyền một bức mật thư được cho là do ông Trương Hựu Hiệp chuẩn bị từ trước. Các chuyên gia phân tích cho rằng bức thư này tiết lộ nhiều nội tình quan trọng, phù hợp với logic vận hành trong thể chế ĐCSTQ và tương ứng với những hiện tượng đang diễn ra.

Học giả độc lập Ngô Tọa Lai đã đăng tải bức thư này trên Facebook vào ngày 29/1. Theo nguồn tin cung cấp, ông Trương Hựu Hiệp nhận thấy khả năng mình bị ông Tập bắt giữ nên đã chuẩn bị mật thư này, với chỉ thị sẽ công khai qua truyền thông hải ngoại nếu ông gặp chuyện.

Dưới đây là nội dung bức mật thư:

Nếu tôi gặp chuyện, xin hãy công khai lá thư này.

Việc bắt giữ tôi chắc chắn sẽ kéo theo nhiều người khác, không phải vì chúng tôi có tội vi phạm kỷ luật hay pháp luật, mà chỉ vì một lý do duy nhất: Tôi và đồng chí Tập Cận Bình có quan điểm khác nhau về cơ chế Chủ tịch Quân ủy phụ trách.

Tất nhiên, còn có những bất đồng lớn về việc dùng vũ lực thống nhất Đài Loan, hợp tác chiến lược với Nga và việc thăng tiến thần tốc các tướng lĩnh cao cấp.

Những bất đồng này lẽ ra là hiện tượng bình thường trong Đảng và quân đội, cần được giải quyết thông qua phương thức khoa học và tập trung dân chủ. Nhưng hiện nay, ông ấy đã dùng biện pháp đặc biệt để xử lý. Tôi muốn nói với Cận Bình rằng, khi viết thư này, tôi nhớ đến câu nói năm xưa của Triệu Tử Dương: “Chúng ta già rồi, sao cũng được”. Tôi có điều kiện để tiến hành đảo chính quân sự, nhưng tôi kiên quyết không làm. Động chạm quá lớn sẽ dẫn đến nội chiến, người chịu họa đầu tiên là những quân nhân vô tội của cả hai bên. Nếu dùng thủ đoạn phi quy ước đối với tôi, tôi cũng sẽ không kháng cự. Thị phi công lý đã có lòng người và lịch sử phán xét.

Nội tâm tôi rất bình thản. Để lại những dòng này, tôi hy vọng đồng chí Cận Bình hãy tự kiểm điểm. Ông thắng rồi, thì cần phải có phong độ và lằn ranh đạo đức, đừng làm việc quá tuyệt tình, trên đầu ba thước có thần linh.

Tôi có thể khẳng định rằng, nếu bắt tôi, họ chỉ có thể dùng phương thức chính biến, do một nhóm nhỏ vài ba người mưu tính, không thông qua thảo luận tập thể tại Bộ Chính trị, nhưng lại nhân danh Trung ương để thực hiện và công bố.

Ai là người vi phạm kỷ luật pháp luật? Năm 1989 là Đặng Tiểu Bình vi phạm chứ không phải Triệu Tử Dương, nhưng sau đó Đặng vẫn kiên trì cải cách mở mang vào năm 1992. Nếu bắt tôi, rất có khả năng Cận Bình sẽ biến Trung Quốc thành Triều Tiên, dốc lòng cho việc vũ lực chiếm Đài Loan và sẵn sàng dùng quân đội để thiết quân luật.

Tôi tự hỏi, sau khi bắt tôi, họ sẽ gán cho tôi tội danh gì?

Thứ nhất, chắc chắn sẽ nói tôi phản đối cơ chế Chủ tịch Quân ủy phụ trách. Mọi người hãy nghĩ xem, nếu Chủ tịch Quân ủy thực sự chịu trách nhiệm về tham nhũng trong quân đội suốt bấy nhiêu năm qua, liệu tôi có phản đối không? Điều tôi phản đối là biến cơ chế này thành chế độ gia trưởng, quản lý quá chi tiết, việc gì cũng cho mình là chuyên gia thiên tài, là thống soái anh minh. Ngay cả Mao Trạch Đông cũng không kiểm soát quân đội đến mức như vậy.

Biến quân đội nhân dân thành quân đội của Đảng cũng không sao, nhưng biến thành tư binh của cá nhân thì thật đáng sợ. Những người được thăng tiến kiểu “tên lửa” sẽ chỉ biết ơn huệ cá nhân, thề thốt trung thành không nguyên tắc, biến quân đội thành những “chiến sĩ tốt của Chủ tịch Tập” giống hệt thời Văn Cách. Vấn đề là thời đại này thông tin rất phát đạt, không ai thực lòng tôn thờ ông như một lãnh tụ vĩ đại đâu, chỉ càng làm người ta thêm phản cảm mà thôi.

Các phương tiện truyền thông hải ngoại đồn đoán về cuộc nội đấu giữa tôi và ông Tập, tôi chỉ cười trừ. Nếu tôi bị bắt, vấn đề nằm ở chính thể chế của chúng ta. Nếu thể chế không thay đổi, mỗi người đều có thể trở thành nạn nhân kế tiếp.

Sự lãnh đạo của Đảng không phải là người lãnh đạo cao nhất kiểm soát mọi việc lớn nhỏ, mà là lãnh đạo nhân dân định ra pháp luật và chiến lược, rồi mọi đảng viên phải tuân thủ. Mâu thuẫn giữa đồng chí Tập Cận Bình và tôi nảy sinh từ những khía cạnh này.

Vấn đề nghiêm trọng hơn là tôi nhận thấy ông ấy luôn tìm kiếm cơ hội để phát động một cuộc chiến tranh, ông ấy đặc biệt muốn tự mình chỉ huy một trận chiến vĩ đại. Những xung đột ở Biển Đông (Nam Trung Hoa) hay biên giới Trung – Ấn là hoàn toàn không cần thiết. Tôi là người đã đi qua chiến tranh, tôi hiểu cái giá của nó.

Tôi khuyên Cận Bình thực chất là vì tốt cho ông ấy và gia đình ông ấy. Dù sao chúng tôi cũng là anh em cùng lớn lên trong một đại viện, chỉ có tôi mới dám nói thật với ông ấy. Đánh Đài Loan, đối đầu với Hoa Kỳ và Nhật Bản sẽ không đơn giản như thời Đặng Tiểu Bình đánh Việt Nam hay trấn áp sinh viên. Hậu quả sẽ là thảm họa vô cùng tận cho quốc gia và cho chính gia đình ông ấy.

Khi tôi còn ở Quân ủy, tôi còn có thể can ngăn hoặc chế ước ông ấy không phạm sai lầm nghiêm trọng. Một khi tôi bị bắt, Lưu Chấn Lập và nhiều đồng chí khác cũng sẽ bị bắt, trong quân đội toàn là tướng lĩnh do ông ấy tự tay tuyển chọn, đất nước chúng ta sẽ trở thành quốc gia quân sự hoặc thường xuyên thiết quân luật, vấn đề sẽ còn nghiêm trọng hơn cả thời Văn Cách.

Nói về mâu thuẫn giữa tôi và Cận Bình: Nó đã có từ trước Hội nghị Trung ương 3. Ông ấy thăng tiến thần tốc quá nhiều người, hoàn toàn không đếm xỉa đến quy tắc của quân đội, gây ra sự bất mãn lớn. Sau đó, họ dùng quyền lực và sự tín nhiệm của “ông lớn” để hình thành băng nhóm, thu thập chứng cứ để điều tra tôi.

Tại Hội nghị Trung ương 3, tôi và Cận Bình đã xảy ra xung đột trực tiếp về hai vấn đề: Một là dùng người, hai là việc muốn đưa cả nước vào trạng thái chuẩn bị chiến tranh để đánh chiếm Đài Loan trong cửa sổ thời gian Nga đánh Ukraina.

Tôi và Lưu Chấn Lập không đồng ý. Tôi cho rằng Quân ủy phải thực hiện tập trung dân chủ, ông ấy nói tôi vi phạm cơ chế Chủ tịch Quân ủy phụ trách. Kết quả là ông ấy tức giận đến phát bệnh phải nhập viện, Hội nghị Trung ương 3 suýt không thể tiếp tục, điều này chỉ vài người biết nội tình.

Các Ủy viên Thường vụ hoảng loạn, sau đó các nguyên lão phải ra mặt điều phối. “Đồng thuận Bắc Đới Hà” xuất hiện trên mạng sau đó có nội dung cơ bản là đúng: Cận Bình đồng ý không tái đắc cử tại Đại hội 21; phân chia quyền lực để bảo đảm an ninh quốc gia (Thái Kỳ phụ trách đảng vụ, Lý Cường phụ trách Quốc vụ viện, tôi phụ trách Quân ủy với vai trò lãnh đạo thường trực).

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ Thái Kỳ, Lý Cường và các Ủy viên Thường vụ đều do Cận Bình tự tay chọn lựa, họ hoàn toàn nghe lệnh ông ấy. Họ thích có một cá nhân nắm độc quyền để nếu có chuyện gì thì “ông lớn” ở trên gánh hết. Cuối cùng họ vẫn ra tay với tôi, và cực kỳ khả năng là sẽ không có nguyên lão nào dám ủng hộ tôi để bắt Cận Bình hay đảo chính cả.

Nếu nói tôi có lỗi, thì thứ nhất là đã ủng hộ Cận Bình sửa hiến pháp. Không có quân đội làm hậu thuẫn, chỉ dựa vào Thái Kỳ thì không thể làm được. Thứ hai là bị động ủng hộ việc hỗ trợ Nga “không có vùng cấm”, thực chất là ủng hộ Nga xâm lược Ukraina, gây ra sự thù địch của toàn châu Âu đối với nước ta. Nếu chúng ta đánh Đài Loan, bi kịch tương tự cũng sẽ xảy ra.

Nhiều người vu khống tôi phản quốc hay tham nhũng. Tôi đã là Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương, nghỉ hưu an toàn sẽ có đãi ngộ cấp chính quốc, tại sao tôi phải phản bội tổ quốc? Mọi tiếp xúc của tôi với Hoa Kỳ hay Nga đều nhằm bảo vệ lợi ích quốc gia và trong phạm vi ủy quyền.

Năm ngoái, Cận Bình muốn xem video xét xử Tư lệnh Tập đoàn quân 38 Từ Cần Tiên. Sau khi xem xong, tôi đã khóc vì vị tướng trung nghĩa này và mất ngủ cả đêm. Những vị tướng trung thành với quốc gia và nhân dân như vậy mới là quân nhân thực thụ, thà chịu nhục chứ không nổ súng vào nhân dân. Chúng ta cần phản tỉnh về cơ chế Chủ tịch Quân ủy phụ trách, nếu quyền lực tối cao không bị chế ước, đất nước sẽ còn thảm họa lớn.

Cuối cùng, tôi đưa ra vài kỳ vọng với đồng chí Cận Bình:

  1. Đến Đại hội 21 thì nghỉ hưu đúng hạn như đã hứa.
  2. Không phát động bất kỳ hình thức chiến tranh nào.
  3. Tôn trọng trật tự quốc tế do Hoa Kỳ thiết lập, mãi mãi không đối đầu với Hoa Kỳ.
  4. Thực tâm cải cách mở mang, trả lại quyền cho dân.

Nếu Cận Bình thực sự bắt tôi, hy vọng các phương tiện truyền thông công khai lá thư này. Tôi hy vọng ông ấy có thể nhìn thấy nó.


Tờ “Look China” không thể xác thực tính xác thực của mật thư này. Tuy nhiên, nhà bình luận Thái Thận Khôn cho rằng bức thư này rất đáng tin cậy vì nó phù hợp với logic vận hành của hệ thống ĐCSTQ và giải thích được các hiện tượng chính trị gần đây tại Bắc Kinh.

Lê Huyền

Theo Vision Times

Nhận xét

Bài được quan tâm

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 272

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 273

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 271