TRÔI THEO VẬN NƯỚC

 TRÔI THEO VẬN NƯỚC

 Tác giả: Nguyễn Tường Tuấn 

 MÙA XUÂN LAI KHÊ – Chương # 01  

1. Năm 1974, địa danh Lai Khê chẳng mấy ai biết, mặc dù chỉ nằm cách Thủ đô Sài Gòn chưa đầy 100 cây số, trên Quốc lộ 13. Nếu không có Bộ tư lệnh Sư đoàn 5 Bộ binh đóng tại căn cứ Lai Khê do Sư đoàn 1 Bộ binh Hoa Kỳ chuyển giao, thì Lai Khê chỉ còn là một nét chấm trên bản đồ quân sự, như một làng xóm nhỏ nhoi.

 

Đại đội Trinh sát 7, Trung đoàn 7, Sư đoàn 5 Bộ binh, về dưỡng quân, bảo vệ vòng đai phòng thủ Sư đoàn, sau một tháng hành quân gian khổ trong rừng núi Bù Gia Mập. Nhân dịp này, đơn vị cho một số quân nhân đi phép. Sống đời lính từ ngày mới ra trường, đi từ Trưởng toán Viễn thám (Chuẩn uý lính tò toe, dưới quyền một Hạ sĩ quan thâm niên, nhiều kinh nghiệm, ít nhất là 6 tháng, trước khi chính thức được lên chức trưởng toán) giờ đây làm Đại đội trưởng, chàng hiểu rõ lính tác chiến có một niềm tin không giải thích được, nhưng đúng gần như trên 90 phần trăm: Đến phiên đi phép, mà không đi vì bất cứ lý do nào, số mạng tại chiến trường sẽ trở nên mong manh. Có những cái chết hết sức vô duyên, không chạm địch, nhưng vướng phải mìn, chẳng hạn! Vừa đi kiểm soát các vị trí đóng quân về, Thiếu uý Quyền, Đại đội phó, ám danh đàm thoại “Tố Quyên” hay “59” tủm tỉm cười nói với Cọp: 

 - Đại bàng cho tôi về Sài Gòn 48 giờ nhé? 

Tiêu Quốc Quyền, danh hiệu truyền tin “Tố Quyên” cao ráo, đẹp trai nhất đơn vị, độc thân, ấy thế mà suốt thời gian ở đại đội, không ai thấy chàng nhắc nhở gì đến bạn gái! Nhưng đánh giặc thì khỏi chê! Thôi thì cứ để hắn đi phép trước, khi nào trở về thì đến phiên mình, Cọp nghĩ. Nhưng phải nhờ Tố Quyên một chút, kẻo lỡ cơ hội. Chàng nói: OK, nhưng giúp mình một việc được không? 

 - Mang hoa cho nàng? 

Biết quá mà! Đây không phải là lần đầu tiên. Mỗi khi có sĩ quan đi phép tại Sài Gòn, bao giờ Cọp cũng nhờ họ đem hoa đến tặng nàng. Không có ai đi phép, chàng đã trả tiền sẵn cho một Kiosque bán hoa trên đường Nguyễn Huệ, để mỗi ngày đều đem hoa đến sở cho cô bé. Anh đã thấy em từ xa, nhưng chưa bao giờ gặp nhau. Còn nàng thì không hề biết mặt mũi anh chàng mang cái tên Cọp, nghe chẳng đẹp đẽ chút nào. Nhưng rồi, hằng tuần đều đặn những bó hoa hồng đến tận bàn làm việc của nàng. Chẳng giầu sang gì, lương lính ở trong rừng hằng tháng liên tục, thì có gì để tiêu? Anh gửi về em những bó hoa hồng, để trồng hai bên đường cho ngày chúng mình gặp nhau. 


 2. Cách vòng đai phòng thủ Lai Khê khoảng một cây số, là vị trí dưỡng quân của Trinh sát 7 vào ban ngày, đêm đến, các toán phân tán mỏng đi xa hơn làm tổ tiền đồn, họ thay đổi vị trí liên tục. Dưỡng quân với lính Trinh sát, phải hiểu theo một nghĩa tương đối: Không đi hành quân lùng và diệt địch, có độ một tuần lễ đóng quân nơi vị trí an toàn, nhận tiếp tế lương thực, và ba lô trên lưng sau bẩy ngày nghỉ ngơi. “Chàng từ đi vào nơi gió cát – Đêm trăng này nghỉ mát phương nao?” Không như Chinh phụ ngâm, ngày mai đây, một lúc nào đó, gần thì đoàn xe GMC cuốn bụi mịt mù, xa hơn có trực thăng, đơn vị sẽ đến một nơi chỉ có trên bản đồ hành quân, gió cát đâu thì chưa biết, nhưng chuyến đi nào cũng đầy nguy hiểm, nhiều khi trực thăng chưa kịp đáp, thì địch quân đã gửi pháo binh hay súng cối đến chào mừng! Chẳng thể nào biết được, đêm trăng này nghỉ mát phương nao? 

95 đây Lima, anh chàng Hạ sĩ Lâm, tài xế, lém lỉnh dùng máy truyền tin trên xe Jeep gọi Cọp. Hôm đó là một ngày Thứ bẩy của năm 1974. Nàng được nghỉ làm, trời Lai Khê nắng đẹp, Lima là ám danh đàm thoại của Lâm, và 95 là Đại đội trưởng Trinh sát. 95 đây Lima, Hoa Hồng sẽ đến trong 5 phút. Hoa Hồng là tên nàng do anh em đặt cho. Trái tim anh như chực nhẩy ra khỏi lồng ngực! Không biết em sẽ nghĩ sao về anh? Anh không có nhà cửa, gia tài vỏn vẹn một chiếc ba lô trên vai! Sân nhà anh, chỉ hôm nay thôi, rộng mênh mông, với cánh rừng Lai Khê, nhưng đừng dại đi xa em nhé! Chỗ ngủ anh là chiếc võng chăng giữa hai thân cây, và tấm poncho làm mái. Bên cạnh những chiếc võng nhà binh, bao giờ cũng có một hố tác chiến cá nhân, để nhẩy xuống khi bị pháo kích, nón sắt, súng đạn ngay trên miệng hố, tất cả mọi trang trí đều vô cùng xa lạ với em, người con gái tuổi 19 ở thành phố. 




3. Chúng ta quen nhau như thế đó, bữa ăn trưa nay mời em với thực đơn lính: Thịt hộp ba lát, cá Tuna nấu với canh chua lá gian, ăn cùng cơm sấy! Ghế ngồi là thùng đạn bằng sắt, chẳng hề êm chút nào! Thôi, em ngồi tạm lên võng của anh, để từ nay có hơi em bên cạnh. Cơm nhà binh như thế mà cô bé khen ngon! Sau bữa trưa, anh đeo khẩu M 16 và dẫn em đi bộ vào rừng, gần khu đóng quân. Lần đầu tiên đôi ta tay trong tay. Chẳng phải thằng đàn ông hiền lành gì, trước ngày gặp em, ngoài chiến trường, và bệnh viện khi bị thương, còn lại anh chìm đắm trong ánh đèn vũ trường. Ôm hết người vũ nữ này đến cô khác, bồ bịch một danh sách khó nhớ hết. Tuổi trẻ, biết ngày mai có còn trên trần gian này không? Thế hệ anh chỉ biết chiến tranh, và hoà bình chưa bao giờ được hưởng! Nhưng cầm tay em trong rừng Lai Khê, một cảm giác lạ kỳ đã xâm chiếm tâm hồn, có lẽ em là người Thượng Đế sai xuống để quan phòng anh, tên đàn ông phóng đãng, bạt mạng. Biết đâu đấy, em dịu hiền sẽ cướp anh khỏi vòng tay của những người phụ nữ đến trước?
 
Gần nửa năm quen nhau với những bó hoa hồng làm sứ giả, đôi lần nói chuyện qua điện thoại. Linh tính của người lính vào sinh ra tử cho biết, đã đến lúc mình phải dừng chân, con tầu đến sân ga cuối cùng. Cô bé 19 tuổi chưa một lần yêu, mỗi sáng vào nhà thờ Đức Bà cầu nguyện trước khi đến sở, trong một ngày tại cánh rừng Lai Khê, em đã bắt linh hồn tội lỗi của anh. Thời gian, nhiều lúc không là bạn với lính, súng đạn là trò chơi phũ phàng, đôi khi người thợ săn trở thành con thú bị săn, nhẹ là “Anh trở về trên đôi nạng gỗ”, nặng hơn thì quấn poncho trên chuyến trực  thăng cuối đời. Anh đã khóc, tiễn đưa nhiều chiến hữu như thế, và anh cũng không còn biết vận may sẽ ở cùng mình bao lâu? 

Cọp đã hỏi cưới nàng trong một dịp đến thăm sau, rừng Lai Khê làm chứng nhân. Chúng mình mới quen nhau, có sớm quá không anh? Không đâu em ạ, trái tim anh đang rực lửa. Cô bé không biết trả lời ra sao, và họ hôn nhau giữa cánh rừng hoang vu tiềm ẩn sự chết có thể đến bất cứ lúc nào! 

Vài tháng sau, Tết Âm lịch năm 1975 họ làm đám cưới. Cọp chỉ được đúng 24 giờ phép, từ căn cứ Rạch Bắp chiếc xe Jeep chạy như bay, bụi đỏ mù trời. Ngày 9/2/1975 là ngày cưới, mãi tận 11:00 sáng chàng mới nhận được phép, về đến nhà cô dâu, mọi người đều mừng rỡ. Thế rồi hai họ đưa nhau đến nhà thờ Thị Nghè, cô dâu ngồi xe Jeep, chú rể làm tài xế, đúng là đám cưới nhà binh. Sáng hôm sau, cặp vợ chồng son đi hưởng tuần trăng mật tại căn cứ Rạch Bắp, họ ngủ chung trên chiếc giường vải xếp nhà binh, dưới căn hầm ẩm thấp mùi đất, phải cúi đầu khi đi xuống. Và nửa đêm ngày mùng một Tết Âm lịch 1975, bọn khách không mời mò đến, đạn pháo kích, đặc công tấn công vào căn cứ! Lễ rửa tội để em trở thành vợ lính ngày đầu tiên như thế đó, nàng sợ sệt mặc chiếc áo giáp và đội nón sắt của chàng ngồi trong hầm, Cọp và anh lính mang máy truyền tin đứng ngoài chiến đấu cùng các bạn. May mắn, sáng hôm sau, không một tên VC nào lọt được vào trong căn cứ, chúng đã đi theo bác, “Sinh Bắc tử Nam” phơi thây ngoài hàng rào kẽm gai. Người cộng sản hình như không biết ăn Tết! Tết Mậu thân 1968, bác và đảng đã xua vài trăm ngàn lính miền Bắc, gầy gò xác xơ trong chiếc quần rộng thùng thình, hay có khi chỉ là một chiếc quần đùi, đi giải phóng miền Nam. Đêm tân hôn của chàng và nàng cũng thế! Sáng ngày mùng hai Tết Âm lịch 1975, xe đã đưa em về lại thành phố của bình yên, nàng đã khóc khi chia tay cùng Cọp. Anh ở lại bình yên! Em sẽ cầu nguyện cho anh! Em đã nếm mùi chiến tranh, nghe súng nổ thay pháo vu quy, em cũng đã thấy xác những người lính Bắc quân, họ nằm xuống cho một chủ nghĩa không tưởng, và ra đi vì u mê nghe theo lời bác, đảng! Xác thân của họ sẽ được chôn tập thể, tội nghiệp cho cha, mẹ, người yêu, ở miền Bắc! 

4. Chỉ hai tháng sau ngày cưới, miền Nam Việt Nam thất thủ trước sự phản bội của anh bạn đồng minh Mỹ! Chúng ta chưa hề thua trên chiến trường, nhưng đã bại trận ngay trên đường phố Hoa Kỳ. Chết thảm thương nơi Quốc hội Mỹ, với tên đồ tể Joe Biden, nhất định cắt quân viện cho VNCH, nhất định không bỏ một xu nào để đón nhận người tỵ nạn Việt vào đất Mỹ. Mấy ai biết, sau khi Hoà đàm Paris được ký kết 1972, quân đội Việt Nam Cộng Hoà bị hạn chế tiếp liệu vũ khí, chỉ tư lệnh Sư đoàn mới có quyền ra lịnh bắn tối đa 5 quả pháo binh, trong khi Bắc quân chơi bạc lớn hằng trăm, ngàn quả. Phi cơ trực thăng, khu trục, phản lực không có phụ tùng thay thế. Lính đi hành quân đếm từng viên đạn, chẳng may bị thương hay chết, rất hiếm khi có máy bay tản thương, đa số là dùng võng khiêng thương binh hoặc tử sĩ đi đường rừng về! 

Theo lời kêu gọi của cộng sản, đôi vợ chồng son chở nhau trên chiếc xe đạp mini đến trường Trung học Võ Trường Toản, đối diện sở thú Sài Gòn trình diện học tập. Lúc nửa đêm, hằng ngàn sĩ quan bị dồn lên những chiếc xe Molotova, ngồi bó gối khoảng 50 người trên sàn xe chật hẹp. Đoàn xe chạy ra đường Hồng Thập Tự, hướng về Hàng Xanh, xe chạy qua trước cửa nhà bố mẹ nàng. Cọp có linh cảm, chuyến đi này không phải chỉ là 10 ngày! Vợ yêu ơi, đêm nay em ở nhà ba mẹ anh, tại sao em không về nhà mình để nghe tiếng xe chạy đưa chồng em về cõi mông lung? 

Chàng trải qua những nhà tù khổng lồ, Trảng Lớn, Long Giao, Suối Máu, Z 30C Hàm Tân. Nàng bước vào tuổi 20 mất cả hồn nhiên, tập tành buôn bán. Cám ơn anh Giải phóng, nhờ các anh mà đồ đạc, quần áo, thậm chí nhẫn cưới của chúng tôi được giải phóng tại chợ trời. Những chiếc áo dài đẹp anh làm quà cho em ngày mình quen nhau, em đều gạt nước mắt chia tay. Còn lại duy nhất, hạt máu của anh đang lớn dần trong em, và em phải sống. Con chúng mình phải sống. 

5. Hơn bốn năm giam mình trong trại tù cộng sản, bài học lớn nhất anh học được là mình phải quyết định chính số phận mình, không phải bác khốn nạn hay đảng lưu manh. Trong thư ngày Chủ nhật 23/4/1978, em viết: “Bố ạ! Con trai chúng ta chẳng hiểu sao lúc này giấc ngủ đến quá vất vả với con, chập chờn một chút rồi lại trăn trở gọi mẹ, rồi khóc. Con không nóng đầu, hay sổ mũi, em chẳng biết tại sao? Bố có nhắc con không? Điều bố không thể hiểu được, con tự nhiên ngồi cúi mặt, gục đầu, hai tay để trước trán và gọi Bố ơi, con yêu Bố quá! Em không nói dối cùng Bố, Bố tin và nghĩ nhiều về con đi, để con bớt cô đơn trong tình thương cha hằng xa cách!” Trời ơi, đứa con trai đầu lòng lên ba của chúng mình. Anh sẽ không thể để con khóc nhiều hơn nữa. Bức thư em viết ngay sau khi lên thăm anh lần thứ tư trong hơn ba năm tù tội, cũng may anh đã giữ cẩn thận và đem theo khi trốn tù. Thư gửi cho tù cải tạo, em đã khôn khéo dựng một câu chuyện như trong tiểu thuyết để qua mặt bọn cán bộ ngu dốt, vợ anh viết: “Em đang đọc truyện của Belmondo, truyện này em nhớ Bố đã xem qua, chẳng hiểu Bố còn nhớ không?Em yêu Bebel và thương cô nàng Mona, Bebel có quyền quyết định, mỗi chuyến đi của chàng Mona đều biết và cầu nguyện. Chàng đi để mang lại hạnh phúc cho nàng. Tuỳ chàng quyết định, chẳng dám khuyên, chỉ xin hỏi “Mục tiêu của anh đã vững, và chí anh đã quyết? Và để rồi cuối cùng nàng nói, Dù trong bất cứ lúc nào, mãi mãi và suốt cuộc đời em sẽ là CHIẾN HỮU của riêng Bebel dấu ái”. Bebel chính là “Cọp” và Mona không ai khác hơn là cô bé nhận hoa hồng năm xưa. Thư em gửi qua bưu điện, ngồi trong tù đọc xong anh mới biết bọn cai ngục ngu vô cùng, không biết chúng có đủ chữ để kiểm duyệt, hay đủ thông minh để hiểu ám hiệu đồng ý để anh trốn trại của em không? 

6. Đội 45, trại Z 30C Hàm Tân, nổi tiếng vào thời điểm 1979. Quy tụ những thành phần cứng đầu, từng bị biệt giam ở những nơi khác, trước khi chuyển về Z 30C, chính vì thế đội này không bao giờ được cho đi lao động ngoài trại, sợ bỏ trốn. Cọp thuộc Đội 45, nơi đây anh may mắn được gập nhiều nhân vật nổi tiếng như Linh mục N, ngài bị tuyên án tử hình và chuyển từ Chí Hoà đến - Võ sư Chưởng môn Vovinam, cụ L.S – Trung tá S Liên đoàn trưởng BĐQ (Trung tá bị liệt chân) có lẽ vì thế không phải đi Bắc? – Thiếu tá Biệt kích Dù, T chồng nữ danh ca nổi tiếng với giọng hát khói sương – Dân biểu P, chủ phòng trà Đêm Mầu Hồng ... Cộng sản chọn một Hạ sĩ quan Cảnh sát, tên Hoà làm tổ trưởng của Đội 45. Khoảng tháng 9/1979, em dẫn con lên thăm, lợi dụng lúc tên công an sơ ý, anh nói khẽ “Giáng sinh năm nay Bebel sẽ đưa Mona đi lễ nhà thờ” Một thoáng ngạc nhiên, em nhận ra ngay tín hiệu. 

“Mục tiêu của anh đã vững, và chí anh đã quyết” Từ nay trở đi em sẽ không còn vất vả, giật gấu vá vai chạy tiền mua quà tiếp tế cho anh. Con chúng ta sẽ không phải ngồi ôm trán khóc và gọi Bố. Giáng sinh 1979, nếu anh không về đưa em đi lễ nhà thờ Đức Bà, xin em nhớ cho, sẽ trở thành ngày giỗ của anh. Cộng sản không nhân đạo với tù vượt ngục, bắt được chúng sẽ đánh thừa sống thiếu chết, sau đó đem ra xử bắn làm gương. Em còn nhớ anh chàng Tiêu Quốc Quyền, với bộ quần áo lính bụi đỏ bám đầy, đem hoa đến sở tặng em ngày đầu mình quen nhau? Tố Quyên đã trốn trại Gia Lai (?) ngay những năm đầu tiên 1976 hay 1977 gì đó, cùng vài bạn tù, họ đã cướp súng, bắn chết vệ binh, sau đó bị bao vây và bọn công an đã hạ sát Tố Quyên trước khi kịp trốn. Anh chỉ mới biết tin này cách đây vài tháng! 59, Tố Quyên, Đại đội 7/5 Trinh sát vinh danh anh! Tố Quyên không chết, anh vẫn sống trong trái tim chúng tôi. 

Cọp của em và con đã giữ lời hứa! Một ngày vào trung tuần tháng 12/1979, như thường lệ, Đội 45 làm công việc khổ sai, đào ao nuôi cá trong khu vực trại Z 30C, Hàm Tân. Bạn có thể hình dung chiếc ao với diện tích bằng một hồ bơi, chiều sâu cao hơn đầu người, đoàn tù cứ thế kẻ đào người khiêng đất đi lên theo những bậc thang, hết ki đất này đến ki khác. Buổi sáng hôm đó, trước khi đi lao động, hằng ngàn tù nhân phải xếp hàng ngay ngắn, ngồi dưới đất, nghe bài diễn văn đe doạ của tên cán bộ trại trưởng, nào là cách mạng khoan hồng, đừng anh nào nghĩ đến chuyện trốn trại ... Biết rồi, khổ lắm, nói mãi! Ác một chỗ là hôm nay đúng là ngày “N” Cọp và anh bạn Thiếu tá T, Biệt kích dù chọn để vượt ngục! Ám hiệu lên đường: Cọp sẽ hút gió bài “Tình nhớ” của Trịnh Công Sơn. Giờ “G” được chọn là lúc nghỉ ăn trưa, mấy tên vệ binh sẽ chui vào cái chòi để cuốc xẻng, vừa là trốn nắng, vừa để ăn vụng bắp, bắt nhóm tù đi hái trộm, đem về nấu cho chúng ăn. T tình nguyện làm trong tổ anh nuôi, nhiệm vụ đi hái bắp cho cán bộ, và nấu nước cho anh em. Giờ nghỉ trưa, toàn đội phải xuống ngồi dưới hồ sâu để dễ kiểm soát, bọn cán bộ yên tâm chẳng anh nào trốn được. T vẫn tiếp tục nấu nước ở trên, Cọp xin anh tổ trưởng Hoà đi vệ sinh, vừa lên khỏi ao, nhanh chóng quan sát chung quanh, Cọp huýt gió “Tình ngỡ đã xa đi, nhưng tình bổng lại về” Đi về hướng có hố vệ sinh, quan sát lần cuối, và anh chạy như tên bắn. Đã nhiều lần T và anh giả vờ đi vệ sinh, ngồi đây quan sát địa hình. Từ chỗ này, chạy đến bìa rừng không xa, vài trăm thước, và bọn anh chỉ có vài giây để thực hiện. Vào được trong rừng rồi, đạn có bắn cũng dễ lẩn tránh. Theo dự tính, bọn anh chỉ cần 15 phút bảo vệ không biết là thoát. Chạy sau T là một anh bạn trẻ, Thiếu uý TQLC mới ra trường tên S. Điều không ngờ, sau cánh rừng tưởng là mênh mông ngút ngàn, lại là một giao thông hào rất sâu, quan sát từ chỗ đi vệ sinh không thấy được! Cả ba cắm đầu nhẩy xuống, sống chết phó mặc cho số phận. Đi chân đất, quần áo rách rưới, họ leo lên khỏi miệng hố, chạy tiếp vào rừng, khoảng vài phút sau nghe tiếng súng báo động. Không sao cả, lúc này mình đã có cây rừng che chở. Amen! 

Ba tiếng súng nổ, là báo hiệu của công an, trại có người trốn. Khi nghe thấy hiệu lệnh này, tất cả mọi đơn vị đang lao động dù ở đâu cũng phải nhanh chóng tập họp tù nhân, điểm danh, và đi về trại. Lấy đâu ra tin tình báo? Trong những lần phải đi dọn nhà vệ sinh cho công an (đừng quên, Đội 45 không bao giờ được ra khỏi trại) Cọp thấy bọn cai tù dùng giấy viết bài học tập an ninh, làm giấy Kiss me, chính đám giấy bẩn thỉu trong lăng bác giúp chàng biết rõ bọn chúng sẽ làm gì nếu có trốn trại. Bộ ba đi 10 ngày trong rừng, đêm đi và ban ngày chui vào bụi rậm ngủ, lính BKD và TS đi trong đêm là nghề của chàng. 

7. Anh đã về với em và con vài ngày trước Giáng sinh 1979. Đi bộ từ rừng Hàm Tân đến Quốc lộ 1 và từ đó đón xe đi Long Khánh. Đói, khát, có những đêm vào rẫy của dân ăn trộm bắp, cứ thế mà ăn bắp sống ngấu nghiến, nước uống thì bất cứ chỗ nào tìm được, cả ba bị Tào tháo đánh cho tơi tả ... Cho đến ngày thứ chín, từ trong rừng nhìn ra là một khoảng trống với những rẫy khoai trồng ngay ngắn, thấy một người phụ nữ đang cuốc đất, anh nói hai bạn đi cùng tìm chỗ ẩn núp kỹ, và mình đánh bạo ra gập người phụ nữ này, đói lắm rồi, lại mất phương hướng, thôi thì đành liều mình vậy.

Chào chị! Lại gần mới thấy cô này có lẽ chỉ hơn em vài tuổi. Anh nói, “Tôi là kháng chiến quân, xin cô giúp đỡ” Nhìn thân xác tiều tuỵ của anh, cô ta trả lời, giọng Bắc 1954 “Anh không phải là kháng chiến quân, anh là tù cải tạo trốn trại. Xin anh đừng lo, chồng em là cảnh sát cũng đang đi tù. Trong ấp này có một tên du kích, ban ngày nó hay sách súng vào rừng đi săn, anh hãy trốn trong rừng, và em về nhà lấy quần áo cho anh thay”. Đúng là Thiên thần Chúa Phật đã gửi đến. Tin cô nàng hay không hãy để cho số phận quyết định. Cọp vội vàng quay về rừng, cho T và S biết, cả ba nhanh chóng di chuyển đến vị trí khác để trốn, tránh trường hợp cô ta về gọi tên du kích. Hơn một tiếng sau, cô nàng trở ra với một cậu bé khoảng mười mấy tuổi. Ngơ ngác tìm anh kháng chiến quân giả mạo, bọn anh trốn đến 10 phút sau, biết chắc không có ai đi cùng cô ta, và ra dấu cả ba cùng xuất hiện. Chúa ơi, quà Giáng sinh đến sớm, nàng xin lỗi vì để chờ lâu, mở ra là một nồi gà luộc, cô nàng nói: “Em luộc vội con gà, mời các anh dùng. Thằng em của em sẽ dẫn các anh về Long Khánh, từ đây đón xe Lambretta ba bánh về LK, sẽ đi qua trạm kiểm soát. Nhưng trước khi đến đó, cậu em sẽ xuống xe, các anh theo nó, đi vòng sau khu xóm, và lên xe khác khi đã qua trạm”. Một thiếu sót lớn lao, anh vẫn còn ân hận đến hôm nay, trong hoang mang, sợ hãi, bọn anh đã quên hỏi thăm tên chị, cũng như địa chỉ. Cầu mong chị và gia quyến bình an, nhớ lại chuyện ân nghĩa này vào những ngày trước lễ Giáng sinh năm 1979, ai biết người vợ tù cải tạo cảnh sát VNCH, xin vui lòng liên lạc với tác giả qua e-Mail dưới đây. Đã 42 năm trôi qua, ân tình vẫn đong đầy, chúng tôi mong tin chị. 

8. Hành trình 46 năm chúng mình bên nhau. Biết yêu lần đầu và cũng là lần cuối ở tuổi 19. Địa ngục trần gian em đã đến, cậu con trai đáng yêu đầu tiên của chúng ta nay đã ở tuổi 45, không biết con còn nhớ con búp bê cũ kỹ mẹ mua lại từ bà bán ve chai cho con làm đồ chơi ngày còn bé, tội nghiệp, biết là con trai, nhưng mẹ lấy đâu ra tiền để mua đồ chơi cho con, khi Bố đi tù? Không biết con còn nhớ, ngày mẹ chở con trên chiếc xe đạp mini ra gặp bố ở quán phở đường Trương Tấn Bửu, gần ngã ba Trương Minh Giảng, Bố thấy mẹ đạp xe qua lại, nhìn vào quán, nhưng không vào! Chẳng hiểu chuyện gì, Bố trả tiền và đi bộ về hướng đường Nguyễn Huỳnh Đức, chạy ngang Trương Tấn Bửu. Mẹ dừng xe lại, và nói, “Em sợ gần chết, quán phở anh ngồi ngay đối diện công an phường. Thằng Chiến CA Khu vực đã báo cho em và gia đình biết, anh đã trốn trại cách đây vài hôm. Nó bảo gặp anh phải đưa ra trình diện ngay” Anh không cần biết thằng Chiến là con chó con nào, cúi xuống hôn con, và con khoe cùng bố: “Tối nào con đi ngủ, mẹ cũng lấy chiếc áo lạnh nhà binh của bố đắp cho con, con ôm bố đi ngủ”

Thương con vô cùng, thương em cho đến ngày chúng ta không còn bên nhau trong cõi đời này. Với ba cậu con trai, thành tài trên mảnh đất tự do, cô con dâu người Mỹ và cậu cháu đích tôn Atticus, vợ chồng mình chẳng còn gì để mong muốn. Đôi ta đã tay trong tay trên đường phố Paris, vào quán cà phê khu Montmartre, ngồi thuyền trên giòng sông Sein. Hành trình đi tiếp về thành Rome, Toà thánh Vatican. Qua trại giam Đức Quốc Xã Sachsenhausen Concentration Camp, đi bộ dưới trời tuyết, thăm đền Đức Mẹ Lộ Đức (Lourde). Ngồi xe lửa từ Paris qua Spain, và Portugal đến viếng đền Đức Mẹ Fatima. 



Trước mùa dịch “China Virus” đôi ta đã đến kinh thành Jerusalem, thăm Bethlehem nơi Chúa sinh ra đời. Truyền thuyết nói, kẻ nào đã đến Jerusalem một lần, chết sẽ lên thiên đàng. Anh không dám mơ ước điều đó, trong ngày sinh  nhật năm thứ 66 của em, anh chỉ hứa, mỗi ngày sẽ hôn em chục lần, hôn em trước khi đi ngủ, và ngay khi tỉnh thức. Hôn em đến ngày cuối cùng cuộc đời chúng ta. Em nghĩ sao, khi vợ chồng mình ra đi, các con sẽ hoả thiêu, giữ tro của người đi trước, chờ người đến sau, trộn bên nhau, và đưa hai chúng mình ra Biển Thái Bình Dương. Chúng ta sẽ bên nhau cho đến giây phút cuối cùng. Gia tài bố mẹ để lại cho các con, không gì quý hơn đó là tình yêu của bố mẹ.“Remember, always, the greatest gift you can give your children is parents who love each other” Marylin Moyer (1924-1988).
 

Nguyễn Tường Tuấn 

27/5/2021 

tuan@1TeamConcept.com

Nhận xét

Bài được quan tâm

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 270

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 269

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 268

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 271