Tưởng Niệm Tháng Tư : Người Vợ Lính

Tưởng Niệm Tháng Tư
Người Vợ Lính

FB Phương Đoàn

Theo một người quen tới nhà một người lạ. Trong bàn nhậu, toàn người không quen biết nên mình chỉ ngồi im lặng uống bia và lắng nghe là chính. Câu chuyện chủ yếu quanh quanh đề tài vượt biên, bỡ ngỡ khi mới đặt chân tới Mỹ… Một chú lớn tuổi ngồi đối diện, kể về cuộc đời của chú với một giọng đều đều, buồn buồn, cứ ngỡ như chú đang kể riêng cho chú mà thôi…
Theo lời chú kể thì sau biến cố 30/4/1975, cũng như bao sĩ quan VNCH khác, chú phải đi "học tập cải tạo". Khác với mọi người cùng trại, chú không được ai thăm nuôi cả. Chú rất lo lắng, không phải vì không được tiếp tế thực phẩm, mà bởi vì không biết cuộc sống của vợ con ra sao. Phải khoảng hơn một năm sau, vợ chú mới tới trại thăm chú, ngoài thực phẩm tiếp tế ra thì vợ chú chìa cho chú một đơn...ly hôn. Chú thật sự bị shock, nếu mà không có người quản giáo đứng bên cạnh thì có lẽ chú đã chồm lên bạt tai, siết cổ người vợ rồi. Còn người vợ thì chỉ biết khóc và nói "Anh hãy tha lỗi cho em..."

Trước khi ra về, người vợ có nói nhỏ với chú: "Anh nghe kỹ lời em nói nè, khi anh ra trại thì đừng về nhà cũ, đừng đi kiếm em, hãy tới nhà theo địa chỉ…"

Nhìn theo bóng vợ khuất dần sau cổng trại, chú thấy trời đất tối sầm lại, một sự tuyệt vọng và thù hận đang sôi sục trong con người. "Tôi thù bả, loại đàn bà lòng chim, dạ cá, tham vàng phụ nghĩa... Nhưng dần dần tôi cũng nguôi ngoai khi nghĩ rằng Nước mình còn không giữ được thì mất vợ đâu có ăn nhằm gì..."
Một thời gian sau, chú được trả tự do. Mọi người trong trại ai cũng ngạc nhiên, ngay bản thân chú cũng vậy. Không hiểu sao mình lại được "đặc cách" như vậy? Chú lờ mờ đoán ra chắc là có sự can thiệp của vợ, hay nói chính xác hơn là sự can thiệp của chồng mới của vợ?

Chú đến theo địa chỉ vợ dặn thì thấy có thằng con trai của chú đang ở đó chờ sẵn, hai cha con lui hui đùm bọc lẫn nhau. Chú hoàn toàn không được gặp lại vợ, chỉ thằng con chạy qua, chạy lại như "giao liên" giữa hai người. Rồi một bữa, thằng con đưa cho chú vàng và nói má dặn ba hãy liên lạc với người này... Té ra đó là đường dây vượt biên. "Lúc đó tôi càng hận bả, vì nghĩ rằng bả muốn tống khứ mình đi cho khuất mắt, để bà yên lòng sum vầy với chồng mới... Thôi, Nước mất, vợ mất, còn gì để níu kéo tôi lại xứ sở này nữa..." Chuyến đi may mắn trót lọt, không có nhiều biến cố gì lớn, sau một thời gian ở trại bên Philippines, cả hai cha con chú được đưa qua Mỹ... Thằng con bằng cách nào đó báo về cho má nó biết là vượt biên thành công...
Chú kể những ngày đầu ở Mỹ rất khó khăn vì bị culture shock nhưng dần dần rồi cũng quen, thằng con trai học hành đến nơi đến chốn, đi làm ổn định , lập gia đình, còn chú sống vậy một mình với nỗi khắc khoải lẫn thù hận khi nghĩ về người vợ cũ...

Rồi một hôm, qua những người quen, chú nhận được tin vợ chú đã tự tử không lâu sau khi nhận được tin 2 cha con đã qua Mỹ an toàn...
Cả bàn lặng đi khi chú đưa hai bàn tay nhăn nheo lên để che mặt và khóc...
Im lặng hồi lâu, sau đó mình rụt rè hỏi "Vậy sau khi biết cô mất thì chú còn có hận cô nữa không?"

Chú đáp dứt khoát "Hận chứ, hận vì bả làm tôi hận lầm bả, tôi hận bả 3 lần..."
Cả bàn ngồi lặng lẽ, buồn xo, nghe được cả tiếng cờ bay phần phật trong gió tháng Tư...


Nhận xét

Bài được quan tâm