Mang Ơn - Vô Ơn

Mang Ơn - Vô Ơn
Mai Thị Mùi

Nhân chuyện một hành khách Singapore bị vòi ‘TIP’ ở sân bay Nội Bài làm nhớ đến chuyện ‘đám đông vô ơn’ 2 năm trước. Khi ấy nước sôi lửa bỏng, dịch Covid bùng lên dữ dội, công dân nước nào cũng muốn trở về quê hương, các chuyến bay hồi hương đều đầy ắp người. Tất nhiên không phải muốn bay là bay, muốn hồi là hồi. Từ đó xuất hiện những chuyến bay giải cứu.
Nghe thuật ngữ “giải cứu” nhiều người cứ nghĩ chắc là bay…free hoặc bay với giá “giải cứu”, tức là với mức giá thấp nhất có thể để đưa công dân mình về nước. Nhưng không. Khi sự việc tè be, tét bét thì người ta mới ngỡ ngàng với các chuyến bay “giải cứu” với lợi nhuận lên đến bạc (ngàn) tỷ. Cái bãi cứt giải cứu đó lên đến đỉnh điểm của sự thối hoắc khi gần đây còn lòi thêm vụ buôn lậu trên các chuyến bay giải cứu nữa. Nói đến đây thì ta cũng nên nhắc đến thạc sĩ mạ lị (nhân dân), tiến sĩ bưng bô, giáo sư toán học Ngô Bảo Châu, người đã lớn tiếng mắng nhân dân là “đám đông vô ơn”. Đến hôm nay tôi xin mạnh miệng thưa cùng thạc sĩ mạ lị , tiến sĩ bưng bô, giáo sư toán học Ngô Bảo Trâu rằng cái đám đông đó mỗi người đã phải chi ra không dưới 200 triệu để được về tới đất mẹ đó ạ.


Nói về chữ ơn. Chữ ơn được hiểu đơn giản là khi ai đó làm cho ta việc gì như cho ta miếng ăn khi đói khát, giúp đỡ khi ta gặp khó khăn, hoặc cao nhất của sự giúp đỡ là cứu mạng thì ta mang ơn người đó. Khi làm ơn cho ai đó phải vượt ra khỏi sự mong muốn báo đáp, không vụ lợi thì mới gọi là làm ơn. Còn nếu ta làm gì mà được đáp trả bằng vật chất, được quy định bằng một chuẩn trao đổi nào đó thì khi ấy mọi việc ta làm đều có mục đích là gặt lợi cho bản thân thì đó là một quan hệ mua-bán, trao đổi thuần tuý. Ví dụ người lao động làm việc để lãnh lương, người bán hàng bán sản phẩm để kiếm lời, thầy cô đi dạy cũng được trả lương chứ đâu có dạy không công, thì tất cả những mỗi quan hệ trao đổi ấy không nên đặt nặng vào chữ “ơn”. Trong cuộc sống hằng ngày đôi khi chữ “cám ơn” thốt ra là do phép lịch sự mà thôi.
Ai đặt ra việc phải mang ơn? Ngay từ những ngày đặt nền móng CS đã tiêm vào đầu nhân dân tư tưởng mang ơn rất bá xàm. Non sông này, tổ quốc này có từ bao đời, do xương máu cha ông ngàn xưa đổ xuống để giữ lấy chứ phải thằng bù vơ bú vẫn nào qua Paris nướng gạch mà đem lại được. "Có sách mới, áo hoa" thì cũng bố mẹ đổ mồ hôi trán, rán mồ hôi dầu mới có chứ ai cho. Thế nhưng cái đứa chết tiệt nào nó cho là có sách mới áo hoa đây là nhờ ơn đảng ta nên dân cứ thế mà ơn. Sống trong một đất nước ai thoát được tiền thuế. Thuế ấy để làm gì? Để trả cho những ông con giời ngồi chỉ tay năm ngón quanh năm chỉ biết ra chỉ thị với nghị quyết đấy. Chúng mày làm thì chúng tao đóng thuế cho chúng mày lãnh lương chứ ơn oán đếch gì nhau. Ấy vậy mà cứ ra rả đảng lãnh đạo toàn diện với chả kim chỉ nam dẫn dắt cả dân tộc đi hết thắng lợi này đến thắng lợi khác. Dân nghe mãi cũng lú mẹ óc, lâu ngày cũng ù ù cạc cạc ờ đúng là ơn đảng, ơn bác thật. Thế là hình thành cái tư tưởng mang ơn. Bước đến chốn công quyền thì khúm núm, sợ sệt như kẻ đi xin. Cầm được cái đơn có chữ kí hay con dấu ịn vào rồi thì vẻ mặt như ăn mày được cho bát gạo. Nai lưng đi làm thuê xứ người năm nào cũng gửi ngoại tệ về cho đảng trả nợ nhưng chết đến đít vẫn phải ói ra 200 củ lết về quê hương để mà mang ơn.
Rồi cái đám 6 triệu con kia nó cũng tự cho mình là kẻ ban ơn. Hằng ngày chúng nó lãnh lương từ thuế của nhân dân nhưng nó cứ như bố người ta ấy. Gặp dân chúng nó quát như con. Tự cao, tự đại, tự cho mình cái quyền ngồi trên đầu nhân dân nên hở ra là vặt. Vặt lắm quen tay, vặt từ quốc nội ra tới hải ngoại. Chuyện chúng nó vặt lông người ta thì không mới. Nhưng lần này lên báo quốc tế luôn thì mới tỏ mặt.
Giáo sư Trâu là người Tây học, nhẽ đâu không biết quy tắc cơ bản của việc sử dụng tiền thuế? Một bà đứng ra làm chủ hụi. Mỗi khi có một xã viên hốt hụi thì đều cắt lại một phần gọi là tiền ‘cò’ cho chủ hụi. Tiền cò đó tương tự như tiền thuế mà công dân một đất nước phải đóng. Bà chủ hụi tương tự như lãnh đạo, bà ‘lãnh lương’ từ thuế của con hụi đóng. Đấy là một tổ chức nhỏ và đơn giản, bình dân nhất mà họ còn hiểu và vận hành tốt. Giáo sư Trâu là giáo sư toán học, đi Tây học lẽ nào dốt hơn cả mấy bà bán cá, bán rau ngoài chợ không biết quy tắc của tiền thuế?
Tưởng giáo sư là người có học, hiểu biết có khả năng khai trí cho nhân dân. Nào đâu giáo sư úp cái bô lên đầu rồi dạy dân ngu, hùa với đảng mị dân luôn vậy giáo sư? Sau bài này hi vọng giáo sư đi đánh răng rồi nói lại xem cái đám nào mới là đám đông vô ơn nhé.

Tiên sư bố giáo sư! Bưng bô rồi húp cả bô.

Mai Thị Mùi
Nguồn FB

Nhận xét

Bài được quan tâm