Một Đêm Khó Quên Trong Đời Lính
Một Đêm Khó Quên Trong Đời Lính
Lúc đó khoảng 16h của 1 ngày tháng 08/1972 theo lệnh của Th/uý Chấn tôi cùng thằng bạn khoá đàn em - Trần Lấn - và 3 tân binh mới tăng cường đi Tiền Đồn. Dĩ nhiên là tôi nắm toán trưởng vị trí cách trung đội khoảng 2 km, cách Bộ Chỉ Huy Đại Đội khoảng 3 km, nhưng phải qua 5 - 6 ngọn đồi.
Nhận vị trí xong tôi và Trần Lấn đi quan sát chung quanh. Sau khi tìm kiếm, Lấn nói với tôi: "Ê Qúy chỗ này trốn ngủ là ngon lành luôn!". Khi đến nơi Lấn chỉ, tôi thấy đúng như ý, phía ngoài là dây leo dầy đặc, bên trong là một hang động đủ để bọn tôi 5 thằng trải poncho nằm ngủ, và khi màn đêm buông xuống tất cả bọn tôi đều ngã lưng sau khi đã gài 12 qủa M67 và 2 quả mìn Claymore, quả thật trong đời gần 4 năm Lính đêm đó là đêm tuyệt diệu của bọn tôi, để rồi qua đêm sau phải chia tay 3 đứa Tân binh ...
Số là ngày hôm sau, Đại đội chuyển tiếp tế cho Trung đội và điểm giao & nhận là chỗ ngọn đồi tôi đang đóng lại là ngọn đồi thấp gần thung lũng, bên Đại Đội qua giao tiếp tế gần 20 anh em bên Trung đội qua nhận cũng hơn một chục. Do đó bọn cs Bắc Việt cứ ngỡ là BCH Đại Đội. Chiều hôm đó sau khi chỉ dẫn và dặn dò 3 đứa em mới tăng cường ra, tôi gài gần 20 qủa lựu đạn M67 cách hố khoảng 30m và 3 quả claymore. Tôi chia ra 3 hố: Tôi hố giữa, hố bên trái là 2 thằng em tân binh bên phải là Trần Lấn và 1 tân binh ...
Đúng như tôi dự đoán khoảng 21 giờ tiếng depart của cối 61& 82 liên tục, lấy 2 viên sỏi tôi chọi vào 2 bên để báo động thì liên tục những tiếng nổ chát chúa sát bên tai 1 quả 82 rớt ngay hố 2 Tân Bình, vừa dứt những tiếng pháo thì dưới chân đồi tiếng hô xung phong.... xung phong vang cả 1 góc trời hoà lẫn là tiếng lựu đạn nổ xen lẫn tiếng rên, chụp vội con cóc mìn tôi bấm 2 tiếng nổ long trời. Tôi biết bên phải Trần Lấn còn sống, nhìn qua màn đêm nhờ những ánh hoả châu từ xa tôi thấy vô số nón cối. Chụp 2 quả M67 buông cho bung thìa, quăng về phía trước và hô to "chạy". Lấn cầm khẩu M16, tôi chạy xuống chân đồi bên tai còn nghe nó chạy gần đấy ! Tôi chạy một mạch về trung đội thì r..ẻ..ng ... , tôi biết là đã vướng lựu đạn gài của trung đội, chân trái hơi tê nhưng tôi cũng cố gắng la lớn: "Tao thằng Q .. tiền đồn về nghe!". Có 1 đứa ra mở lựu đạn gài cho tôi vô, vừa gặp tôi Th/uý Chấn hỏi : "Sao rồi Q ?" Tôi nói : "Bọn nó tràn ngập hết Th/uý ơi ! Đích thân gọi về Đại Đội cho pháo dập đi !" Tôi chỉ còn nghe tiếng của Th/uý Chấn.. "Đại Nam đây 2 !" Thì tôi đã thiếp đi và nhờ vậy tôi mới làm được một giấc đến sáng...
Sau khi trung đội qua lục soát thì hơn 60 em sanh Bắc tử Nam bỏ xác tại chỗ và tôi được về Tiểu Đoàn mổ lấy mảnh lựu đan nhờ trúng vào phần mềm (thịt) nên 3 ngày sau tôi được về lại trung đội và tiếp tục làm khinh binh trung đội 2/93/9 ND.
Bài viết này đã được anh Vô Vi duyệt với tên tựa là "Gậy ông đập lưng ông". Sau này (trong) trận Thường Đức Trần Lấn cũng hy sinh lúc đó BCH Đại Đội gồm anh Hiển, anh Quỳnh, anh Lưới, anh Thu là Âm thoại viên và Thằng Hùng còn Tạ Hội là thư ký ĐĐ.
(Kỷ niệm 51 năm còn nhớ mãi một đêm ngủ bình yên)
2/93/9 ND kbc 4804/HQ

Nhận xét
Đăng nhận xét