Tiếng vọng từ những chiếc rổ xếp hàng ở Sài Gòn
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Tiếng vọng
từ những chiếc rổ xếp hàng ở Sài Gòn
Trần Tiến Dũng
Hình ảnh các cái rổ, thau nhựa xếp hàng dài trên phố, trong hẻm ở Sài Gòn, giữa đỉnh điểm phong tỏa các khu dân cư vì Covid-19, cho thấy sự kiệt quệ của các cộng đồng người nghèo, dân lao động, và hơn hết đó là dấu hiệu báo trước về nạn đói. Hình ảnh này xuất hiện trên mạng Facebook, không rõ ở quận nào, nhưng được nhiều người chuyền nhau xem với sự đau xót.
Người ta có thói quen kết luận nạn đói ở một
nơi nào đó, qua việc nhìn thấy có người chết đói, nhưng định nghĩa đúng của nạn
đói là tình trạng thiếu ăn trầm trọng của cộng đồng.
Tất nhiên, người dân biết các con số chế độ
tuyên truyền thành tích, cả báo cáo của Work Bank rằng: Năm 2019 thu nhập bình
quân theo đầu người ở VN đạt $2,700/năm, riêng ở thành phố HCM theo tạp chí VN
Economy là $6,328/năm.
Sau 46 năm, Sài Gòn rơi vào tay những người cộng
sản quản lý, vậy mà chỉ hơn ba tháng chịu đựng các lệnh phong toả nghiêm ngặt
vì dịch Covid-19, hiện trạng giới lao động, bình dân thiếu ăn, đói ăn phơi bày
ra như một sự thật, phủ nhận hết mọi truyên truyền về “thành tích”.
Thêm nữa, hệ thống chống dịch mà các nhà lãnh đạo
ở thành phố công bố rằng có hai triệu gói thực phẩm an sinh đưa đến người dân,
để gọi là “không bỏ ai lại phía sau”; con số hai triệu gói thực phẩm an sinh trị
giá vài trăm ngàn một gói, cũng là bằng chứng cho thấy số lượng dân nghèo, người
lao động đang cần được cứu đói lớn đến mức nào.
Không ai lợi dụng dịch bệnh để bêu xấu hệ thống
cầm quyền, vốn đang phải căng hết sức để chống dịch, nhưng nếu họ biết con số
thật của người dân đang thiếu đói trầm trọng, mà vẫn tô hồng thành tích giữa cảnh
đói khổ của dân và tìm cách tuyên truyền việc cứu trợ để dân mang ơn, thì điều
đó là vô nhân.
Câu hỏi đặt ra lúc này với dư luận Sài Gòn là:
Thấy gì trước cảnh hàng dài các cái rổ của dân nghèo xếp hàng, trên phố, trong
hẻm và cả hình ảnh người dân phải chui rào kẽm gai, vượt chốt kiểm soát, bị bắt,
bị phạt để đi tìm thực phẩm? Không thể
tin được là các công dân Sài Gòn, những người phải đóng thuế cao và nhiều nhất
Việt Nam, lúc này lại phải đưa cái rổ ra để mong nhận thực phẩm chính quyền ban
phát. Có một bà nội trợ nói trong nước mắt: “Tui đâu muốn lấy đồ nhà nước. Cả đời
nhà tui tự làm tự ăn quen rồi giờ bấm bụng lấy đồ người ta cho, xấu hổ lắm
nhưng phải chịu!”.
Những cái rổ trống không thực phẩm, không hàng
thiết yếu đang xếp hàng là sự nối tiếp của cục gạch, cục đá, lọ ve chai… đã từng
xếp thành hàng trong thời bao cấp ở thế kỷ trước của chế độ.
Nhưng ở một góc nhìn khác, việc những cái rổ của
dân nghèo, người lao động Sài Gòn xuống đường, chính là hình ảnh biểu tượng của
tiếng nói dân sự vang lên trên cổng thông tin mạng xã hội.
Hình ảnh những cái rổ xếp hàng làm dư luận nhớ
tới các sự kiện xuống đường ở các quốc gia có nề nếp Dân Chủ-Tự Do luôn tạo ra
những biểu tượng rõ ràng và mạnh mẽ: Như Hồng Kông khi xuống đường tạo ra dù
vàng, bắt chéo hai cánh tay hoặc khi Thái Lan, Miến Điện biểu tình, thì giơ bốn
ngón tay lên; và gần hơn là ở Việt Nam là các áo thun, khẩu trang gạch chéo đường
lưỡi bò phản đối Trung Quốc lấn chiếm Biển Đông phi pháp.
Và giờ, biểu tượng mới của đời sống, là những
cái rổ trống, nối dài với nhau.
Thật trớ trêu đến trào nước mắt tức giận, khi
tiếng nói của hệ thống cầm quyền với ngôn ngữ chiến tranh “Chống dịch như chống
giặc”, “mỗi phường xã là pháo đài, mỗi người dân là chiến sĩ”… ầm ào vang lên.
Thì âm thanh câm lặng nhưng dữ dội của dân nghèo, được thể hiện qua hình ảnh những
cái rổ trống trơn xếp hàng, cũng truyền đi nhanh chóng.
Chiến tranh đã chấm dứt gần nửa thế kỷ, nhưng
nhà cầm quyền Việt Nam, từ lãnh tụ đến cán bộ phường vẫn chỉ một kiểu nói tuyên
truyền hiếu chiến. Vậy kẻ thù, thế lực thù địch trong cuộc chiến chống dịch này
là ai? Ai cũng biết coronavirus biến thể Delta vốn vô hình. Vậy ai hay biết dân
nghèo Sài Gòn, chọn đưa những cái rổ trống không thực phẩm xuống đường, như là
cách để lên tiếng hữu hình về thực trạng thảm thương tinh thần và vật chất
trong cảnh phong thành.
Trước đại dịch cúm Tàu, có lúc thành phố rực rỡ
pháo hoa lễ, tết hào nhoáng đèn màu, cao ốc, sự phồn vinh dù chỉ dành cho giới
tư bản đỏ, trung lưu đỏ cũng gợi lên giấc mơ. Lúc này khi những hàng dài những
cái rổ trống xuống đường, hình ảnh đó, tiếng nói đó, không chỉ về cơn vỡ mộng của
sự sung túc, no đủ mà chính là sự lên tiếng về nổi thống khổ quá sức chịu đựng!
Nhưng ai được nghe thấy? Và ai thì không bao giờ được nghe thấy?
Tiếng nói dân sự thông qua những cái rổ trống không đang xuống đường của người lao động Sài Gòn, dù với người nào đó cho là đáng thương cảm nhưng đó thật sự là tiếng nói thật nhất, mạnh mẽ nhất, làm chấn động dư luận.
Trần Tiến Dũng
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét