Born On The Fourth Of July - Sanh Vào Ngày 4 Tháng 7

Born On The Fourth Of July -
Sanh Vào Ngày 4 Tháng 7
Cầu Muối Quang

Vào thời điểm này 247 năm trước, đã xảy ra một cuộc chiến tranh giữa đế quốc Anh và những người định cư mới tại lục địa Mỹ Châu.

Và sau đó, 13 tiểu bang của lục địa mới này tách ra khỏi Vương triều Anh quốc và thành lập chính phủ của họ.

Bản Tuyên Ngôn Độc Lập của Hoa Kỳ ra đời.



Từ đó người Mỹ chọn ngày 4/7 hàng năm để làm lễ kỷ niệm ngày độc lập của quốc gia mình.

Sự kiện này là một chuỗi lịch sử rất dài.

Hơn 60 ngàn người trung thành với Đế quốc Anh, di cư đồng loạt qua Canada, Bắc Mỹ, sau khi bản tuyên bố độc lập ra đời.

Đại khái là như vậy, vì tôi không phải là công dân của hai nước đó, nên không nghiên cứu nhiều.

Sở dĩ tui viết về đề tài này, vì ngày độc lập của Hoa Kỳ, có liên quan đến quốc gia cũ của tôi: Nước Việt Nam Cộng Hòa.

Vào khoảng cuối thập niên 1980, Hollywood có cho ra đời một bộ phim có tên là : Sanh Vào Ngày 4/7. Born On The Fourth Of July.
Bộ phim này do Oliver Stone làm đạo diễn, dựa theo cuốn sách của thương binh Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ Ron Kovic, tài tử Tom Cruise thủ vai chính.

Cuốn phim này đã đạt được doanh thu kỷ lục 165 triệu mỹ kim, so với số vốn bỏ ra chỉ có 18 triệu.

Cộng thêm với rất nhiều giải thưởng như Golden Globe, Academy v..v..

Đạo diễn Oliver và Ron Kovic, tài tử Tom Cruise đều là đảng viên của đảng Dân chủ Hoa Kỳ.

Đặc biệt Oliver và Ron ,đều giữ những vai trò nồng cốt trong phong trào phản chiến chống chiến tranh Việt Nam trước ngày 30/4/1975.

Cuốn phim được đóng tại Phi Luật Tân, vì lúc đó Hoa Kỳ chưa nối lại bang giao với Việt cộng.

Nội dung của cuộn phim kể lại cuộc đời của Ron Kovic, một thanh niên người Nữu Ước, với lòng nhiệt thành yêu nước, đáp lại tiếng gọi của non sông, tự nguyện đầu quân vào TQLC, và được đưa qua Việt Nam, để chiến đấu chống quân cộng sản Bắc Việt, do khối cộng yểm trợ.

Ông ta đã tình nguyện đến lần thứ hai, tức là đã có mặt tại Việt Nam gần 3 năm.

Trong một trận đột kích quân cộng sản, ông ta và đồng đội đã bắn vào một số dân làng vì tưởng lầm họ là Việt cộng, theo chuyện phim thì chỉ có một đứa trẻ con còn sống sót.
Lần thứ hai thì ông ta đã bắn lầm vào chính đồng đội của mình, làm người này chết tại chỗ. Theo lời kể của ông ta, sau khi báo cáo sự việc cho cấp chỉ huy thì được lịnh im lặng, coi như không có chuyện gì xảy ra, dân làng là Việt cộng, đồng đội thì coi như là "kill in action" (tử trận).

Lần cuối cùng ông ta bị thương ở xương sống và bị liệt.

Sau khi được điều trị ở bịnh viện dã chiến, ông ta được đưa về Mỹ.

Tại quê nhà, ông bị đối xử ghẻ lạnh, không được chăm sóc y tế đầy đủ, và ông ta đâm ra trầm cảm, nghiện rượu và ma túy.

Trốn ra khỏi bịnh viện, ông ta đi qua tiểu bang khác và lăn lộn trong những nhà chứa, phải lòng một cô gái điếm.

Sau này tình cờ gặp gỡ với một cô bác sĩ tâm lý và những người bạn cựu chiến binh mới, ông ta bắt đầu thay đổi cuộc sống, trở thành một nhân vật "quan trọng", trong phong trào phản chiến của bọn phản chiến Hoa Kỳ.

Ông ta được mời phát biểu tại đại hội của đảng Dân chủ trong một cuộc vận động tranh cử tổng thống năm 1976.

Và mãi cho đến sau này, ông ta tiếp tục là một khuôn mặt nổi bật trong mọi cuộc biểu tình chống chiến tranh, kể cả chiến tranh Vùng Vịnh.

Ông ta cũng chính là người đã tặng cho Đại Sứ Trung Cộng tại Kosovo 12 đóa hoa hồng với lời chia buồn ,khi tòa đại sứ nước này bị bỏ bom lầm trong cuộc chiến tại đây.

Đại khái chuyện phim là như vậy.
Nếu các bạn bình tâm đọc lịch sử của đất nước Hoa Kỳ, thì phải công nhận một điều, lòng ái quốc của người Mỹ rất cao.
Nhất là vào những thập niên trước và sau đệ nhị thế chiến.

Trong đệ nhị thế chiến, Hoa Kỳ là quốc gia có rất nhiều người lính đã hy sinh, những người này đa số là lính tình nguyện.

Chiến tranh Việt Nam xảy ra vào sau thời kỳ Đệ nhị thế chiến rất lâu, 20 năm.

Những người lính thuộc thời điểm này, là những người thuộc thế hệ gọi là Baby Boom (sinh đồng loạt) của dân tộc Hoa Kỳ.
Sở dĩ thế hệ này có tên gọi như vậy, là bởi khi Đệ nhị thế chiến chấm dứt, những người lính Mỹ trở về đoàn tụ với gia đình, và những người vợ đồng loạt thụ thai trong cùng thời điểm.
Trận Trân Châu Cảng là ngòi nổ và sự kích thích lòng yêu nước của thế hệ thanh niên Hoa Kỳ, vì quốc gia họ bị tấn công trực tiếp. (xin nhấn mạnh)
Chiến tranh Việt Nam thì lại khác, nó không dính líu gì đến Hoa Kỳ, trong sự suy nghĩ của đa số thanh niên Hoa Kỳ lúc đó.

Thậm chí họ còn không biết Việt Nam là quốc gia nào. Nói gì đến chuyện giúp đỡ đồng minh chống lại sự nhuộm đỏ thế giới của khối cộng sản.

Thế hệ baby boom này được nuông chiều hơn những thế hệ trước, cộng với những văn minh của thời đại, như nhạc Rock, máy móc âm thanh tối tân ra đời, và cần sa.

Vì vậy, trong quân đội Hoa Kỳ, gởi sang Việt Nam, không phải hoàn toàn là những người tình nguyện, mà pha trộn đủ mọi thành phần bị bắt đi quân dịch khi cộng sản tăng cường độ chiến tranh tại Việt Nam.

Bọn tình báo Liên Xô hoạt động ráo riết tại Hoa Kỳ, cộng với sắc luật đặt cộng sản ra ngoài vòng pháp luật của Hoa Kỳ, đã là yếu tố nảy sinh ra phong trào phản chiến.

Phong trào này bùng nổ thành một cái mode (mốt) thời thượng.
Khẩu hiệu Make Love Not War ra đời.

Thanh niên bắt đầu để tóc dài, râu ria, những đại nhạc hội được tổ chức ngoài trời với cần sa ma tuy,tự do tình dục là môi trường hoạt động tốt nhất cho bọn cộng sản và bọn hoạt đầu chính trị. Đứng đầu là những đại ma đầu trong đảng Dân chủ Mỹ.

Phong trào này lan rộng tới trong hàng ngũ của quân đội Mỹ.

Và kết cuộc của nó là gì?

Nước Mỹ thảm bại nhục nhã, rút chạy khỏi miền Nam, mặc kệ đồng minh.

Đây là một vết ô nhục trong lịch sử của nước Mỹ.

Cho mãi đến bây giờ, chưa có một lời xin lỗi chính thức nào từ chính phủ Hoa Kỳ đối với đồng minh Việt Nam Cộng Hòa.

Là bởi vì không có một đoàn thể nào của người Việt tỵ nạn cộng sản tại Hoa Kỳ, đặt vấn đề này với các dân biểu Hoa Kỳ.

Không có một sinh viên tỵ nạn cộng sản nào ở Hoa Kỳ, học chuyên môn về lịch sử của Hoa Kỳ, để đủ kiến thức đặt lại vấn đề với thế hệ sau của Hoa Kỳ.

Suốt mấy chục năm trời, đảng Dân chủ Hoa Kỳ, đã biến một Hoa Kỳ hùng mạnh, cao thượng, trở thành một con gà rù trước cặp mắt của thế giới và mất uy tín với đồng minh.

Thậm chí có người còn nói làm bạn với Mỹ chẳng thà làm kẻ thù của họ sướng hơn.

Tinh thần của Ngày Độc lập Hoa Kỳ, đã được làm cho sống lại dưới nhiệm kỳ của tổng thống Donald Trump.

Nhưng tiếc thay, bọn dân chủ nhạc bất quần Hoa Kỳ lại một lần nữa, làm cho bộ mặt của Hoa Kỳ, trở nên thảm hại dưới cái nhìn của thế giới, với một tên ma đầu vô lại như Creepy Joe Biden làm tổng thống qua việc gian lận phiếu bầu.
Và sau 30 tháng làm bù nhìn cho bọn quyền lực đen, tên tổng thống ma ca bông này, đã đưa nước Mỹ xuống hàng thê thảm như thế nào, thì chính những người dân Mỹ mới cảm nhận được mà thôi.

Không những tên tổng thống ma cà bông này, kéo nước Mỹ xuống hàng mà nó còn gây ảnh hưởng đến những quốc gia khác, Úc là một ví dụ. Tiền mất giá, xăng tăng giá, cái gì cũng tăng, nhưng tiền lương không tăng.



Những người ở Việt Nam nói rằng, chuyện bầu cử ở nước Mỹ không ảnh hưởng gì đến họ, thì chuyện Việt Nam sẽ bị vỡ nợ nó sẽ làm cho họ lên tăng xông máu.
Vận mệnh nước Mỹ nằm trong tay của những người dân Mỹ với tinh thần yêu nước thật sự.

Hơn 75 ngàn người Mỹ ở Pickett Carolina, chen chúc từ 5 giờ sáng để chờ cựu Tổng Thống Donald Trump đến nói chuyện, không một tờ báo chính thống thổ tả nào đăng.
Thân chúc quý chiến hữu đồng hương người Mỹ gốc Việt ủng hộ Tổng Thống Donald Trump, một kỳ nghỉ lễ Độc Lập Hoa Kỳ, vui vẻ.

Cầu Muối Quang
Nguồn FB

Ps: Bộ phim BO4/7 có rất nhiều điều không đúng sự thật, chính những cựu chiến binh cùng toán biệt kích với Ron Kovic đã xác nhận và đòi đưa ra hội đồng thẩm định của Binh chủng Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ để trả lại danh dự cho Binh Chủng.

Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ không có truyền thống bỏ chạy trước địch quân.

Bài viết này là công sức tìm tòi và trí tuệ của tôi, vì vậy năm nào tôi cũng post lại. Nhỏ dzợ Nguyễn Lai của tôi, cô ấy nói rằng: anh đăng đi đăng lại hoài, chẳng có ai đọc đâu. Ừa, không ai đọc thì tui đọc

Nhận xét