Bản chất tên diệt chủng hồ chí minh
Hiểu đúng lịch sử: Hồ Chí Minh và Việt Minh làm cách mạng hay cướp chính quyền hợp pháp của người Việt Nam.
Hồ Chí Minh và Đảng Cộng sản Việt Nam đã xây dựng một hệ thống tuyên truyền khéo léo, xuyên tạc lịch sử để hợp lý hóa việc “cướp chính quyền” năm 1945. Họ liên tục khẳng định rằng Việt Minh “cướp chính quyền từ tay phát xít Nhật”, tạo hình ảnh anh hùng chống ngoại xâm. Nhưng sự thật lịch sử lại vạch trần bản chất lừa dối này một cách rõ ràng.
Không có một viên chức Nhật Bản nào, không có một văn kiện nào của Đại diện chính quyền quân phiệt Nhật tại Việt Nam bàn giao chính quyền cho Hồ Chí Minh và Việt Minh vào tháng 8/1945. Lúc bấy giờ, Pháp đã bị Nhật đảo chính lật đổ từ ngày 9/3/1945, mất hoàn toàn quyền kiểm soát. Pháp đang trong tình trạng hỗn loạn sau Thế chiến II và chưa kịp quay lại Đông Dương. Còn Nhật thì đầu hàng đồng minh và quân đội Nhật ở Việt Nam được lệnh cấm trại chờ giải giáp vũ khí.
Chính quyền mà Hồ Chí Minh tiếp nhận thực chất là chính quyền Đế quốc Việt Nam – nhà nước độc lập ngắn ngủi do người Việt tự thành lập dưới thời Nhật chiếm đóng, với Hoàng đế Bảo Đại và Thủ tướng Trần Trọng Kim đứng đầu. Đây là chính quyền hợp pháp đầu tiên do người Việt quản lý sau hơn 80 năm thực dân Pháp. Chính Thủ tướng Trần Trọng Kim và triều đình Huế đã bị ép buộc phải bàn giao ấn tín, hồ sơ, và quyền lực cho Hồ Chí Minh và Việt Minh trong bối cảnh hỗn loạn sau khi Nhật đầu hàng Đồng Minh.
Nhiều nguồn tư liệu lịch sử cho thấy đây là hành động cưỡng bức, lợi dụng khoảng trống quyền lực chứ không phải “cách mạng” từ nhân dân tự phát hoàn toàn.
Hồ Chí Minh đã khéo léo “đánh tráo khái niệm”: biến việc cướp chính quyền từ tay một chính phủ Việt Nam (do Bảo Đại-Trần Trọng Kim lãnh đạo) thành “chiến thắng thực dân Pháp và phát xít Nhật”. Bản Tuyên ngôn Độc lập 2/9/1945 của ông ta nhấn mạnh chống Nhật, Pháp, nhưng lại che giấu sự thật rằng đối thủ trực tiếp lúc đó là chính quyền quốc gia Việt Nam non trẻ, chứ không phải quân đội Pháp (lúc ấy chưa quay lại) và Nhật đã đầu hàng. Pháp sau đó mới tái chiếm miền Nam từ tháng 9/1945 với sự hỗ trợ của Anh.
Đây là thủ đoạn tuyên truyền điển hình của Đảng Cộng sản:
Lừa dối dân chúng bằng khẩu hiệu “giải phóng dân tộc” để che đậy tham vọng độc quyền quyền lực.
Xóa nhòa vai trò của các lực lượng quốc gia chân chính như Trần Trọng Kim, Bảo Đại, và các đảng phái khác.
Xây dựng hình tượng Hồ Chí Minh như “cha già dân tộc” cứu nước từ tay Pháp, trong khi thực tế là lợi dụng thời cơ Nhật đầu hàng để cướp đoạt chính quyền từ tay người Việt.
Sự lừa dối này không chỉ dừng ở năm 1945 mà trở thành nền tảng cho toàn bộ hệ thống tuyên truyền sau này: mọi thất bại, mọi hy sinh vô ích của nhân dân đều được bọc đường bằng “chống thực dân, đế quốc”.
Hôm nay, khi nhìn lại, chúng ta thấy rõ hơn bao giờ hết: cái gọi là “Cách mạng Tháng Tám” phần lớn là cướp chính quyền của người Việt Nam, chứ không phải chiến thắng oanh liệt chống ngoại bang như họ vẫn rêu rao.
Lịch sử không thể bị bóp méo mãi mãi. Sự thật về Trần Trọng Kim, Bảo Đại và bản chất cướp đoạt của Hồ Chí Minh và Việt Minh cần được làm sáng tỏ để thế hệ trẻ Việt Nam không còn bị tuyên truyền mù quáng.

Nhận xét
Đăng nhận xét