Ngày Con Tìm Thấy Hồ Sơ Của Cha
Emily sinh ở California.
Tên khai sinh là Emily Nguyễn.
Nhưng ở nhà, cha vẫn gọi con bằng một cái tên rất Việt:
- Con Bé.
Nó lớn lên như bao đứa trẻ Mỹ khác. Nói tiếng Anh nhiều hơn tiếng Việt. Thích hamburger hơn phở. Thích Giáng Sinh vì được mở quà, chứ không biết Tết là gì ngoài vài tờ tiền đỏ.
Nó chưa bao giờ thích mặc áo dài. Mỗi lần mẹ lấy áo ra bảo:
- Mặc đi con. Đẹp lắm.
Emily chỉ nhăn mặt.
- Mom… it’s weird.
Đến những buổi văn nghệ cộng đồng người Việt, cha mở nhạc lính cũ.
Tiếng hát vang lên:
“Anh không chết đâu anh…”
Emily đeo tai nghe.
- Dad… can you play something normal?
Người cha chỉ lặng lẽ tắt nhạc.
Ông chưa bao giờ giận. Ông hiểu. Con mình sinh ở nước Mỹ. Nó không có ký ức của cha.
Trong phòng làm việc, có một chiếc hộp gỗ cũ. Emily chưa bao giờ mở. Cha cũng chưa bao giờ kể. Chỉ biết trên nắp hộp có lá cờ vàng ba sọc đỏ đã bạc màu.
Ba mươi tuổi. Một lần công ty tổ chức chương trình tìm hiểu gia phả và lịch sử gia đình.
Mọi người kể về ông nội đánh trận Normandy. Có người khoe tổ tiên từng là cao bồi Texas.
Emily chợt nhận ra… Mình chẳng biết gì về cha. Ngoài việc ông rất ít nói.
Tối hôm ấy, cô lên NET.
Gõ vài dòng:
“Vietnam War military records.”
Rồi lần theo hướng dẫn đến hồ sơ lưu trữ tại National Archives.
Cô điền tên cha. Ngày sinh.
Số quân. Chỉ nghĩ thử cho vui.
Vài tuần sau. Một phong bì dày được gửi đến.
Emily mở ra. Trong đó là những bản sao đã úa màu.
Phiếu quân dịch.
Lệnh nhập ngũ.
Bảng thuyên chuyển.
Giấy khen.
Bản ghi đơn vị.
Và…
Một tờ giấy ghi ngắn ngủi:
“Captured after April 30, 1975. Later released.”
Emily chết lặng.
“Captured…”
Cha chưa bao giờ nói mình từng là tù nhân.
Cô đọc tiếp. Một dòng khác:
Service Branch: Army of the Republic of Vietnam.
Đơn vị.
Cấp bậc.
Những địa danh xa lạ.
Khe Sanh.
Kontum.
An Lộc.
Quảng Trị.
Những nơi cô chưa từng nghe.
Đêm đó. Emily không ngủ.
Lần đầu tiên trong đời, cô mở YouTube.
Tìm:
“Nhạc lính Việt Nam Cộng Hòa.”
Tiếng nhạc vang lên. Không hiểu sao… Cô khóc.
Hôm sau. Emily về thăm cha.
Ông đã già. Mái tóc trắng gần hết. Đang ngồi tưới mấy chậu lan sau nhà.
Emily đặt tập hồ sơ xuống bàn.
Ông nhìn thấy con dấu National Archives. Bàn tay ông run lên.
Ông hỏi rất khẽ:
- Con… tìm cái này ở đâu?
- Con xin từ National Archives.
Ông im lặng thật lâu. Rồi nhẹ nhàng vuốt từng tờ giấy. Như vuốt lại tuổi trẻ của chính mình.
Emily ngồi xuống.
Lần đầu tiên sau ba mươi năm, cô hỏi cha:
- Ba… hồi đó ba sợ không?
Ông cười.
Nụ cười buồn.
- Có chứ.
- Sao ba chưa bao giờ kể?
Ông nhìn con gái.
- Vì ba muốn con lớn lên là một người Mỹ hạnh phúc… chứ không phải lớn lên bằng những vết thương của ba.
Emily bật khóc.
- Nhưng con là con của ba…
Ông cũng khóc. Hai cha con ngồi im. Không ai nói thêm.
Mấy tháng sau. Đại hội văn hóa Việt.
Mọi người bất ngờ thấy một cô gái Mỹ gốc Việt bước lên sân khấu. Mái tóc đen.
Chiếc áo dài màu trắng.
Dáng đi còn hơi vụng. Nhưng rất đẹp.
Người cha ngồi hàng ghế cuối. Ông không chớp mắt.
Emily cầm micro.
Nói bằng tiếng Việt còn chưa tròn:
“Con… xin dành bài hát này… cho ba… Và… cho tất cả những người cha… chưa bao giờ kể hết câu chuyện của mình.”
Tiếng nhạc lính cất lên.
Lần này…
Người khóc trước không phải người cha. Mà là đứa con gái sinh ra trên đất Mỹ.
Cuối cùng, nó đã hiểu rằng…
Có những di sản không nằm trong tiền bạc.
Không nằm trong ngôn ngữ.
Cũng không nằm trong màu da.
Mà nằm trong những hy sinh âm thầm của một người cha.
Và đôi khi… Chỉ cần mở một tập hồ sơ cũ trong National Archives…
Là có thể tìm lại cả một quê hương.

Nhận xét
Đăng nhận xét