Một nén tâm hương cho những người đã nằm lại tại Biển Đông

Một nén tâm hương cho những người đã nằm lại tại Biển Đông

Đức Ly Bùi
Có những chữ trong tiếng Việt rất ngắn, nhưng mang trong lòng một trời tình cảm. “Thương” là một chữ như thế.
Thương không chỉ là yêu.
Thương còn là nhớ, là xót xa, là cảm thông, là đau cùng nỗi đau của người khác. Thương một người đã mất, dù chưa từng quen biết. Thương một người đã đi qua cuộc đời trong bất hạnh. Thương những con người đã ra đi mà không bao giờ có cơ hội trở về với quê hương, với cha mẹ, với vợ chồng, với con cái.

Hôm nay, đứng trước Tượng Đài Thương Tiếc Thuyền Nhân tại Tổ Đình Việt Nam, chúng ta cùng nhau cúi đầu tưởng niệm những đồng bào Việt Nam đã bỏ mình trên Biển Đông trong những cuộc vượt biển tìm tự do sau năm 1975.

Họ đã ra đi với hai bàn tay trắng, nhưng mang theo một niềm hy vọng rất lớn: hy vọng được sống một cuộc đời tự do và có nhân phẩm.
Có người ra đi trong đêm tối.
Có người chỉ kịp nói lời từ biệt với gia đình.
Có những người mẹ ôm con nhỏ trên chiếc thuyền mong manh giữa biển cả.
Có những người cha đã cố gắng giữ cho con mình sống sót cho đến giây phút cuối cùng.
Có những người trẻ tuổi chưa kịp sống hết cuộc đời.
Và cũng có những người già chỉ mong được nhìn thấy một ngày tự do.
Nhưng biển cả đã không trả họ về.

Biển Đông mênh mông đã trở thành nơi chôn vùi biết bao nhiêu giấc mơ. Không ai biết chính xác bao nhiêu người đã nằm lại dưới đáy biển. Những cái tên, những khuôn mặt, những câu chuyện riêng tư của họ có thể đã bị thời gian xóa mờ.

Nhưng chúng ta không được phép quên.
Bởi phía sau mỗi người đã mất là một gia đình.
Phía sau mỗi chiếc thuyền chìm là một câu chuyện.
Phía sau mỗi nấm mồ không tên là một người mẹ, một người cha, một người vợ, một người chồng, một đứa con đã từng chờ đợi.
Có những người đã chờ suốt đời một người thân không bao giờ trở lại.

Vì vậy, hôm nay chúng ta không dựng tượng đài này chỉ để nhớ một biến cố lịch sử. Chúng ta dựng tượng đài để giữ lại một phần ký ức của con người Việt Nam.
Đây là nơi để thương.
Thương những người đã chết.
Thương những người sống sót.
Thương những người mẹ đã mất con.
Thương những người con đã mất cha mẹ.
Thương những gia đình đã mang theo nỗi đau ấy qua nhiều thế hệ.
Và hơn hết, chúng ta thương một dân tộc đã trải qua quá nhiều mất mát trong lịch sử.

Những người nằm dưới lòng Biển Đông không còn có thể nói với chúng ta điều gì nữa. Nhưng sự im lặng của họ lại nói với chúng ta rất nhiều.
Họ nhắc chúng ta rằng tự do không phải là điều tự nhiên mà có.
Họ nhắc chúng ta rằng hòa bình và nhân phẩm quý giá biết bao.
Họ nhắc chúng ta rằng trong những giờ phút đen tối nhất của cuộc đời, con người vẫn có quyền hy vọng vào một ngày mai tốt đẹp hơn.
Và họ cũng nhắc chúng ta một điều rất đơn giản:
Đừng quên người đã khuất.

Hôm nay, trước tượng đài này, chúng ta không cần biết người nằm dưới biển thuộc tôn giáo nào. Không cần biết họ là người Bắc, người Trung hay người Nam. Không cần biết họ giàu hay nghèo, trí thức hay lao động.
Họ đều là người Việt Nam.
Và trước sự chết, mọi khác biệt đều trở nên nhỏ bé.

Một nén hương được thắp lên không chỉ dành cho một người, mà cho tất cả những linh hồn đã không có được một nấm mồ trên quê hương.
Một chén cơm được dâng lên không chỉ là lễ vật, mà là tấm lòng của người còn sống gửi đến người đã khuất.
Một phút mặc niệm không chỉ là sự im lặng, mà là tiếng nói của lương tâm.

Xin cho những linh hồn đã nằm lại giữa biển khơi được thanh thản.
Xin cho những người thân còn sống tìm được sự bình an trong tâm hồn.
Xin cho thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay hiểu rằng phía sau cuộc sống bình yên mà chúng ta đang có là biết bao nhiêu người đã hy sinh, mất mát và chịu đựng.
Và xin cho chúng ta biết thương nhau hơn.

Bởi cuối cùng, điều còn lại sau những biến động của lịch sử không phải chỉ là thắng hay thua, không phải chỉ là đúng hay sai, mà là con người đã đối xử với con người như thế nào.

Tượng Đài Thương Tiếc Thuyền Nhân sẽ đứng đó.
Đứng bên sân Tổ Đình Việt Nam, giữa một cộng đồng người Việt đã tìm được nơi nương tựa trên quê hương thứ hai.
Đứng đó để nhắc nhở người hôm nay.
Đứng đó để con cháu ngày mai hỏi:
“Những người này là ai?”
Và chúng ta sẽ trả lời:
“Đó là những người Việt Nam đã ra đi tìm tự do, nhưng không bao giờ đến được bến bờ. Họ đã nằm lại giữa biển cả. Chúng ta không quen biết tất cả họ, nhưng chúng ta mang ơn họ. Và hôm nay, chúng ta đến đây để thương tiếc, để tưởng nhớ, và để nói với họ rằng: chúng tôi chưa quên các anh, các chị.”

Biển Đông có thể đã nuốt mất thân xác của họ.
Nhưng biển không thể nuốt được ký ức.
Thời gian có thể làm phai mờ những khuôn mặt.
Nhưng không thể xóa được tình thương.
Và khi một nén hương được thắp lên trước Tượng Đài Thương Tiếc Thuyền Nhân, xin hãy xem đó là một nén tâm hương của người còn sống gửi đến người đã khuất.

Để nói một lời mà có lẽ họ đã không còn nghe được:
Xin thương tiếc các đồng hương Miền Nam.
Xin thương tiếc những người đã nằm lại trên Biển Đông.
Xin cho các linh hồn được an nghỉ.
Và xin cho chúng tôi được sống xứng đáng như những người quốc gia đã từ chối chế độ cộng sản để ra đi.
Nguyện cầu cho tất cả được bình an.
Khánh Thành Đài Thương Tiếc Thuyền Nhân
Saturday 29-8-2026 lúc 12:00 PM

Nhận xét

Bài được quan tâm