Thế nào là “phản động”? Có phải phản biện là phản động như tướng công an Hưởng đã nói?

Thế nào là “phản động”? Có phải phản biện là phản động
như tướng công an Hưởng đã nói?

Nhật Ngôn

Muốn tiến bộ thì phải bảo vệ không gian phản biện. Muốn tụt lùi thì chỉ cần bịt miệng mọi tiếng nói khác biệt. Khi bịt miệng tiếng nói phản biện, thì đó chính là phản động!

Phản biện chính là động lực của tiến hóa, của phát triển. Thật vậy:

1. Phản biện là quy luật của phát triển:

Trong tự nhiên và xã hội, không có hệ thống nào phát triển mà không có phản hồi và điều chỉnh. Phản biện là quá trình đặt câu hỏi, kiểm tra, so sánh các giải pháp để chọn ra cách làm tốt hơn.

Không có phản biện thì hệ thống rơi vào trì trệ. Trì trệ kéo dài dẫn đến thoái hóa và suy tàn. Nó cũng như hạt giống mà không nảy mầm, không phát triển. Và nó nằm ỳ đó rồi hư hỏng.

Vì vậy, thiếu phản biện mới là đi ngược lại quy luật tự nhiên.

2. Dẫn chứng: Phản biện tạo ra tiến bộ kỹ thuật:

Mọi bước nhảy vọt trong truyền thông và giao thông đều bắt đầu từ việc nghi ngờ cách làm cũ và tìm kiếm, phát triển các cách làm mới:

– Truyền thông truyền tin: Từ bồ câu đưa thư, ngựa trạm, tháp đánh tín hiệu, tín hiệu Morse 1837, điện báo, điện thoại của Bell 1876 radio, tivi, internet, smartphone. Mỗi thế hệ ra đời vì có người phản biện và tìm kiếm, ứng dụng các cách làm mới: “Có cách nào nhanh hơn, rẻ hơn, xa hơn không?”

– Giao thông và năng lượng: Từ sức người, sức ngựa động cơ hơi nước của Watt 1769 động cơ đốt trong, ô tô, tàu hỏa, máy bay, tàu vũ trụ. Không có phản biện về hiệu suất và an toàn, con người vẫn kẹt ở tốc độ 30 km/ngày.

– Y học: Từ chữa bệnh bằng kinh nghiệm phương pháp thực nghiệm của Pasteur, Koch, kháng sinh, vaccine, giải mã gen.

Rồi bây giờ là các phương pháp thải độc cơ thể, để cơ thể tự chữa lành. Chính việc phản biện các giả thuyết cũ đã cứu sống hàng trăm triệu người. Cũng chính việc phản biện đã giúp tìm ra các giải pháp mới tốt hơn cho vấn đề cũ.

3. Dẫn chứng: Phản biện tạo ra tiến bộ chính trị:

Tổ chức quyền lực chính trị cũng tiến hóa qua quá trình phản biện:

– Từ quân chủ tuyệt đối sang dân chủ đại nghị: Cuộc Cách mạng Anh 1688, Cách mạng Mỹ 1776, Cách mạng Pháp 1789 đều là quá trình phản biện mạnh mẽ mô hình “vua là pháp luật”. Kết quả là ra đời tam quyền phân lập, bầu cử định kỳ, hiến pháp thành văn.

– Đại hiến chương Magna Carta 1215: Các nam tước Anh phản biện quyền lực vô hạn của vua John. Kết quả là nguyên lý “pháp trị” ra đời, sau này thành nền tảng của Habeas Corpus và nhân quyền hiện đại.

4. Vậy “phản động” là gì?

Từ nguyên “phản động” trong tiếng Hán là “phản lại sự vận động”.

– Nếu “phản biện” = vận động, thử nghiệm, điều chỉnh để tiến lên.

– Thì “phản động” = chống lại vận động, cố giữ nguyên trạng dù nó đã lỗi thời và gây hại.

Theo logic đó, người sợ phản biện, cấm tranh luận, coi mọi ý kiến khác biệt là nguy hiểm, mới chính là người đi ngược lại quy luật phát triển. Họ bảo vệ hiện trạng không phải vì nó tốt, mà vì sợ mất vị thế. Chính vì thế, họ mới là lực lượng phản động, chống lại quy luật vận động phát triển của xã hội, họ mới là thành phần chống phá đất nước.

Kết luận:

Phản biện không phải là phá hoại. Nó là cơ chế tự sửa lỗi của xã hội, giống như hệ miễn dịch của cơ thể. Một xã hội không có phản biện giống như một cơ thể không có miễn dịch: bên ngoài nhìn có vẻ yên ổn, nhưng bên trong đang mục ruỗng. Một xã hội không có sự vận động phản biện để phát triển thì nó cũng giống như một hạy giống không chịu nảy mầm, cứ nằm yên mãi và dần dần hư hại.

Vì vậy, muốn tiến bộ thì phải bảo vệ không gian phản biện. Muốn tụt lùi thì chỉ cần bịt miệng mọi tiếng nói khác biệt. Khi bịt miệng tiếng nói phản biện, thì đó chính là phản động!

Nhật Ngôn - Việt Nam Thời Báo

Nhận xét

Bài được quan tâm