Bản án 7 năm tù cho chiếc áo thun phản đối đường lưỡi bò

Bản án 7 năm tù cho chiếc áo thun phản đối đường lưỡi bò
Một chiếc áo thun và vài chiếc khẩu trang in hình phản đối đường lưỡi bò có thể nặng bao nhiêu kg trên bàn cân pháp lý? Đối với kỹ sư thủy sản Đinh Thị Thu Thủy, câu trả lời là bản án 7 năm tù giam, một cái giá quá đắt cho những hành động vốn dĩ thuộc về trách nhiệm công dân. Khi thế giới hướng về những giải thưởng hòa bình lớn lao, những người hàng xóm của cô tại vùng sông nước miền Tây vẫn lặng lẽ nhìn vào khoảng trống mà người mẹ này để lại từ tháng 4 năm 2020. Đứa con trai 9 tuổi của cô ngày ấy giờ đã lớn lên trong sự vắng bóng của mẹ, chỉ vì những trăn trở rất đỗi đời thường về dòng sông, bãi rác và chủ quyền biển đảo.
Những người nuôi tôm, làm vườn ở đồng bằng sông Cửu Long không lạ gì hình ảnh cô kỹ sư Thủy lội ruộng, hướng dẫn họ làm nông nghiệp sạch và nhặt rác bảo vệ nguồn nước. Họ hiểu rằng nguồn nước sạch hay chủ quyền biển đảo không phải là những khái niệm xa vời trên tivi, mà là miếng cơm manh áo sát sườn mỗi ngày. Khi cô lên tiếng phản đối Luật An ninh mạng hay bảo vệ Biển Đông, đó không phải là hoạt động chính trị cao siêu, mà là sự lo lắng sát sườn của một người làm kỹ thuật nhìn thấy hiểm họa môi trường và sinh kế. Bản án năm 2021 với những "tang vật" là chiếc áo thun chống đường lưỡi bò đã khiến nhiều người dân đặt câu hỏi về ranh giới giữa lòng yêu nước ôn hòa và hành vi vi phạm pháp luật.
Luật pháp sinh ra để bảo vệ trật tự xã hội, nhưng trật tự đó có thực sự vững bền khi những tiếng nói bảo vệ chủ quyền quốc gia bị hình sự hóa một cách triệt để? Việc phản đối yêu sách phi lý của nước ngoài trên Biển Đông vốn là lập trường nhất quán của nhà nước, vậy tại sao một công dân thể hiện điều đó trên áo thun lại trở thành tội phạm? Sự mâu thuẫn này tạo ra một khoảng lặng đáng sợ trong lòng dư luận, khiến những người muốn đóng góp cho cộng đồng phải tự hỏi họ nên im lặng hay tiếp tục lên tiếng. Khi những trí thức như Thủy bị cách ly khỏi xã hội, tổn thất lớn nhất không chỉ thuộc về gia đình cô, mà là sự thui chột của tinh thần phản biện xã hội lành mạnh.
Lịch sử luôn có cách ghi nhận riêng, không phụ thuộc vào những bản án hay những tấm huy chương quốc tế rực rỡ. Lòng yêu nước của một người mẹ, một kỹ sư thủy sản không cần đến sự vinh danh ngoại bang để tồn tại, nó đã thấm vào đất, vào những dòng sông mà cô từng bảo vệ. Câu hỏi còn lại cho chúng ta là liệu một xã hội muốn phát triển bền vững có thể tiếp tục để những hạt mầm tử tế như Đinh Thị Thu Thủy phải nảy mầm trong bóng tối của phòng giam hay không? Câu trả lời không nằm ở những tuyên bố vĩ mô, mà nằm ở cách chúng ta đối xử với những người dám nói lời thật lòng vì vận mệnh chung của đất nước.


Xem thêm:



Nhận xét

Bài được quan tâm