Tình Nghĩa Miền Nam
Lòng nhơn ái và thơm thảo của Nam kỳ không tự nhiên mà có, nó được đúc kết từ nền giáo dục và sự gia giáo của nhiều thế hệ trải qua.
Khen cho tấm lòng của chủ quán cơm tấm Long Xuyên bên Phạm Thế Hiển!
Người Miền Nam sao cứ nghĩ tới đồng loại nhiều như vậy dù sau 1975 địa vị đã xuống rất thấp rồi?
Vì cái tật của lưu dân xưa, thói quen tương trợ người xa xứ.
"Rồng chầu ngoài Huế, ngựa tế Đồng Nai,
Nước sông trong sao lại chảy hoài?
Thương người xa xứ lạc loài đến đây."
Có những hiện tượng chỉ có ở Miền Nam, cụ thể:
Nửa đêm xe nằm đường bị banh ta lông ruột xe. Đang loay hoay dắt tuột mồ hôi thì một chiếc xe Honda ngừng cái két, một tiếng nói cất lên "Bể vỏ xe hả? Giờ này tiệm ngủ hết rồi. Mà thôi, tui kè cho, tới chỗ này tui quen kêu cửa chắc được."
Tới nơi chưa kịp cám ơn thì tráng sĩ chạy cái ào mất tiêu. Mỗi lần chạy ngang khúc đường đó tự nhớ cái ân tình này.
Chạy xe đêm, bị một ông say rượu chạy qua mà thắng kịp, cái ổng lè nhè nói bị này nọ làm khó. Một đám bạn nhậu và bà chủ quán ào ra hỏi chuyện. Sau khi nghe xong thì dứt khoát lôi ông nhậu vô, kêu "Anh chứ chạy đi!"
Chạy xe bị té ổ gà, trầy trụa chút xíu. Cô kế đó chạy tới đưa miếng bông gòn và chai thuốc sát trùng rồi nói "Cái lỗ này cứ lấp rồi mà cứ lở hoài!"
Chạy xe quên gác chống chân ngang, đang chạy mà nghe phía sau "Chống kìa anh ơi!"
Ở Miền Nam nếu mắc ẻ đái bạn cứ tấp đại vô cây xăng bên đường, có WC và không ai thắc mắc chuyện rất tự nhiên này. Có cây xăng ở Miền Tây còn để bảng mời khách vô vệ sinh miễn phí.
Tất cả lễ hội ở Miền Tây đều đãi ăn cơm nước bánh trái miễn phí. Bạn không ăn cũng bị ép ăn.
Nhiều gia đình Miền Nam có thói quen để trước nhà bình trà đá cho người lao động. Chuyện phát cơm miễn phí hầu như duy trì đều vào dịp rằm vía.
Phát gạo từ thiện là thói quen của những người Miền Nam giàu có. Nhiều người già neo đơn quanh năm không tốn một đồng nào mua gạo.
Đám giỗ Miền Nam không có tranh ăn, ăn phủ phê. Ra về còn được gia chủ biếu bọc đồ ăn lấy thảo.

Nhận xét
Đăng nhận xét