Chuyện Phiếm : Một Con Tinh Trùng Khuyết Tật
Chuyện Phiếm
Một Con Tinh Trùng Khuyết Tật
Một Con Tinh Trùng Khuyết Tật
Ngày xửa ngày xưa, ở một nơi rất xa Thiên Đình, có một con tinh trùng khuyết tật tên là Trư Bát Hợi.
Sở dĩ gọi là Bát Hợi vì nó có tới tám cái tật, mà cái tật nào cũng phát triển vượt bậc:
+ Một là mõm to hơn não.
+ Hai là máu hung hăng nhiều hơn máu người.
+ Ba là kiến thức thì ít nhưng niềm tin thì vô hạn.
+ Bốn là rất thích livestream.
+ Năm là nghiện chửi.
+ Sáu là nghiện được người khác vỗ tay.
+ Bảy là tưởng xăm lá cờ lên người thì được phong hàm yêu nước.
+ Tám là cứ mở mồm ra là tự phong mình thành chiến sĩ bảo vệ Tổ quốc.
Ngày nọ, Trư Bát Hợi cưỡi con điện thoại ba mắt, phi thẳng xuống trần gian.
Nó vừa đi vừa gào:
- Ta là người yêu nước!
Người đi đường hỏi:
- Thế ngươi yêu nước bằng cách nào?
Bát Hợi vỗ ngực:
- Ta xăm cờ!
- Còn gì nữa?
- Ta chửi!
- Chửi ai?
- Ai không thích ta thì ta chửi!
-Thế yêu nước ở đâu?
Bát Hợi suy nghĩ hồi lâu rồi chỉ vào cái điện thoại:
- Ta livestream!
Người kia hỏi:
- Livestream thì yêu nước kiểu gì?
Bát Hợi đáp:
- Có người xem là yêu nước! Có nhiều người xem là yêu nước cấp cao! Có trăm nghìn người xem thì ta chính là đại biểu của nhân dân!
Người kia nghe xong đứng hình mất ba phút.
Một hôm, vì gây chuyện dưới trần gian quá nhiều, Bát Hợi bị áp giải lên Thiên Đình.
Ngọc Hoàng nhìn nó từ đầu đến chân rồi hỏi:
- Khanh là ai?
Bát Hợi lập tức quỳ xuống:
- Muôn tâu Ngọc Hoàng, thần là Khánh Sky, tự là Trư Bát Hợi, đại diện cho lòng yêu nước trên mạng xã hội!
Ngọc Hoàng nhìn cái hình xăm trên người nó:
- Thế những thứ này là gì?
- Dạ, bằng chứng yêu nước ạ!
- Bằng chứng nào?
- Cờ trên ngực!
- Rồi sao nữa?
- Cờ trên lưng!
- Rồi sao nữa?
- Sao vàng, bản đồ, đủ thứ!
Ngọc Hoàng gật gù:
- Vậy ngươi có hiểu lịch sử, pháp luật, kinh tế, xã hội, ngoại giao… không?
Bát Hợi im lặng. Một phút, Hai phút, Ba phút.
Cuối cùng nó hỏi:
- Mấy cái đó có cần để livestream không ạ?
Ngọc Hoàng:…….!!!!!
Bát Hợi từ đó phát hiện ra một chân lý vĩ đại:
Không cần học nhiều.
Không cần đọc nhiều.
Không cần hiểu nhiều.
Chỉ cần nói thật to.
Thế là ngày nào nó cũng mở livestream:
- Tôi yêu nước!
Người xem hỏi:
- Yêu nước là gì?
- Là tôi yêu nước!
- Yêu nước phải làm gì?
- Tôi đã xăm cờ rồi!
- Nhưng hành vi của ông thì sao?
- Tôi yêu nước!
- Ông gây mất trật tự thì sao?
- Tôi yêu nước!
- Ông chửi người khác?
- Tôi yêu nước!
- Ông đe dọa người ta?
- Tôi yêu nước!
- Thế nếu phạm pháp?
Bát Hợi lập tức đổi giọng:
- “Kính gửi các bác lãnh đạo các cấp! Cháu là Bát Hợi! Cháu rất yêu nước! Cháu không phải phản động! Cháu có xăm cờ! Các bác xem xét, châm chước cho cháu!”
Ngọc Hoàng nghe đến đây liền quay sang Thái Bạch Kim Tinh:
- Khanh thấy thế nào?
Thái Bạch đáp:
- Muôn tâu, đây không phải yêu nước.
- Thế là gì?
- Đây là trường hợp nhầm lẫn nghiêm trọng giữa lòng yêu nước và lòng yêu… camera.
Điều buồn cười nhất là Bát Hợi không phải nhân vật duy nhất.
Nó chỉ là một con tinh trùng khuyết tật trưởng thành trong thời đại thuật toán.
Ngày xưa muốn nổi tiếng phải có tài.
Bây giờ đôi khi chỉ cần:
Một cái điện thoại + một cái mõm + vài câu gây sốc + một đám đông thích xem drama.
Thuật toán lập tức phán:
“Ồ! Thằng này nhiều người xem!”
Thế là thuật toán bơm thêm.
Bát Hợi càng gào, càng nhiều người xem.
Càng nhiều người xem, nó càng tưởng mình vĩ đại.
Càng tưởng mình vĩ đại, nó càng gào to.
Và cuối cùng sinh ra một vòng tuần hoàn thần kỳ:
Mõm → view → ảo tưởng → mõm to hơn → view nhiều hơn → ảo tưởng cấp độ Thiên Đình.
Một hôm, Thiên Đình mở hội nghị:
“Làm thế nào để phân biệt người yêu nước với Trư Bát Hợi?”
Một vị tiên đề xuất:
- Cứ nhìn hình xăm.
Ngọc Hoàng lắc đầu:
- Không được. Hình xăm chỉ chứng minh hắn đã xăm.
Một vị khác nói:
- Nhìn xem hắn có khen lãnh đạo không.
Ngọc Hoàng lắc đầu:
- Cũng không được. Khen lãnh đạo không tự động biến một người thành người yêu nước.
Cuối cùng, Ngọc Hoàng phán:
“Yêu nước không nằm trên ngực, không nằm trên lưng, càng không nằm trong livestream. Nó nằm ở cách một con người cư xử với đồng bào, tôn trọng pháp luật, có trách nhiệm với lời nói và hành động của mình.”
Bát Hợi nghe xong gãi đầu:
- Muôn tâu… cái này có cần xăm lên người không ạ?
Ngọc Hoàng nổi giận:
- Đưa nó xuống hạ giới tống cổ vào chuồng ngay! Ta chịu hết nổi con tinh trùng này rồi!
Thế là Trư Bát Hợi lại cưỡi chiếc điện thoại bay xuống trần gian.
Vừa đáp xuống đất, nó mở livestream:
“Xin chào các bác! Cháu vừa được Ngọc Hoàng giáo dục về lòng yêu nước…”
Nói đến đây nó dừng lại, nhìn camera, nhe răng:
“…nhưng trước tiên các bác nhớ bấm LIKE, SHARE và FOLLOW cho cháu!”
Và thế là…


Nhận xét
Đăng nhận xét