Người Sỹ Quan Cuối Cùng Lên Tàu Di Tản

Người Sỹ Quan Cuối Cùng Lên Tàu Di Tản
Tran V Minh

Tôi hay đi uống cafe với các chú, các bác lớn tuổi để "bảo tồn tiếng Việt". Thỉnh thoảng các bạn hỏi, "Sao mày thích đi cafe với mấy ông già vậy?". Tôi chỉ cười. Chẳng lẽ nói, "Vì tao yêu tiếng Việt."
Các chú bác tôi đều đã ngoài 70, bác Hai lớn nhất năm nay ngoài 90 rồi, dĩ nhiên không thích dùng tiếng Anh. Này, chớ có nói không hiểu, không biết nhé, tự ái dồn dập đấy! Tóm lại các chú 5, 6, 7, và cả tôi, đều nói tiếng Việt 100% trong các buổi tụ tập cafe này. Bởi vậy cho nên có lắm khi định "chêm" tiếng Anh trong câu nói mà phải khựng lại, moi óc tìm chữ tiếng Việt. Trò chuyện với các ông, tôi thỉnh thoảng nghe được vài từ ngữ lạ và cổ. Vừa giải trí, lại vừa trau giồi thêm về ngôn ngữ, rất hữu ích!
Có lần tôi đưa 1 bài thơ của ông Quang Dũng cho bác Hai đọc - bác nguyên là Đại úy SĐ22BB - có câu "Rải rác bên những boongke nham nhở..." Bác đọc rõ ràng chữ boongke thành "bâng-kơ", nghe ra gần giống với chữ "bunker" tiếng Anh. Tôi hiểu và hình dung ra ngay! Lúc trước vì dốt tiếng Pháp nên tôi không biết, cứ đọc là "boong-kê" nên không hiểu nghĩa, làm sao thưởng thức được trọn vẹn câu thơ.
Bác Hai kể lại một câu chuyện thời chinh chiến như sau:
Mùa Hè Đỏ Lửa 1972, bác là Tiểu Đoàn Phó của một tiểu đoàn thuộc Sư Đoàn 22 Bộ binh, đóng quân ở Bình Định. Tiểu đoàn bác được lệnh tử thủ một cứ điểm. Chiến đấu sau nhiều ngày thì lâm nguy, căn cứ sắp bị tràn ngập, vòng vây đang siết chặt. Thiếu Tá tiểu đoàn trưởng đã hy sinh, bác Hai nắm quyền tiểu đoàn. Bác gọi truyền tin lên cấp trên để báo cáo tình hình, gặp gã Chính Ủy Việt cộng đã phá được mật mã, lọt vào hệ thống truyền tin của ta. Hắn nghe bác Hai nói giọng Bắc liền dụ dỗ:
- Anh là người Bắc thì về Bắc đi, đầu hàng về với chính nghĩa, Cách mạng sẽ trọng dụng.
- Tiên sư, ông còn lạ gì chúng mày!
Rồi bác cúp máy. Sau bác Hai liên lạc được với cấp trên, nhận lệnh mở đường máu dẫn quân ra bến tàu di tản. Đạn bắn như mưa, bác tôi trúng đạn vào ngang hông trên con đường sinh tử. Viên đạn bị kẹt ở xương hông nên vết thương không nguy hiểm. Sau khi băng bó cầm máu tạm, thì chống gậy đi cà nhắc được, vẫn có thể chỉ huy. Tiểu đoàn gồm 4 đại đội, bác Hai kẹt lại với đại đội đi sau cùng vì vết thương. Lúc phá được vòng vây ra tới bến, bác thấy tàu vừa cặp bến, lính chen lấn nhau lên tàu. Bác rút súng lục ra bắn chỉ thiên vài phát, "Chúng mày xếp hàng 1 đi đàng hoàng, đứa nào chen lấn mất trật tự tao bắn bỏ. Tao sẽ là người cuối cùng lên tàu."
Bác Hai đứng quan sát các binh sĩ xếp hàng tuần tự đi lên tàu được một lúc thì bị vết thương hành, ngã lăn ra. Băng bó sơ sài nên máu vẫn rỉ trên đường vượt trùng vây. Hai người lính dìu bác lên tàu. Bác kể rằng, trong vòng lửa đạn nguy nan, là cấp chỉ huy thì phải cố gắng làm tròn trách nhiệm chứ chẳng hề nghĩ đến làm người hùng gì cả. Lúc mới lên tàu nằm yên ổn, bác đã nghĩ trong đầu, "Bị thương cũng có cái hên là được dìu lên tàu trước. Nếu còn đứng đó, chẳng may trúng pháo thì hết đường về với vợ con!"
Bác đã không thực hiện được lời hứa làm "người cuối cùng lên tàu", nhưng bác nhẹ nhõm khi nghe tin viên sĩ quan dưới quyền được giao phó trách nhiệm thay thế mình, và phần còn lại của tiểu đoàn, tất cả đã lên tàu bình an vô sự.
Bác Hai nay đã hơn 90, gần đất xa trời. Lúc viết bài này, tôi mới tiếc rằng không biết tên vị tiểu đoàn trưởng hy sinh, và tên người sĩ quan cuối cùng lên tàu năm ấy. Không biết bây giờ bác tôi còn nhớ hay đã quên rồi.
Tôi vẫn trăn trở về cuộc chiến VN. Nhiều lần gặp các cựu quân nhân, thấy một số thoáng buồn, mang mặc cảm là lính bại trận, không biết cách nào an ủi họ. Đọc bài viết về tướng Ngô Quang Trưởng nay đã khuất. Ông ít nói, hỏi nhiều thì ông chỉ đáp, "Bại tướng bất khả dũng ngôn!"
Nhưng đến giờ này tôi đã ngộ ra rồi. Họ không hề bại trận. Làm lính phải triệt để tuân theo lệnh trên, cấp chỉ huy bảo xung phong thì xung phong, nghe rút thì rút, cấp trên kêu buông súng thì buông súng, lệnh tử thủ thì tử thủ. Nếu không đào ngũ, không bỏ quân trốn, thì các người hùng đã làm hết trách nhiệm của mình. Vận nước lao đao là do ý Trời. Họ không có lỗi. Họ có phần may mắn hơn rất nhiều người. Có mấy ai từng được sống chết vì lý tưởng?
Tôi luôn tri ân các chiến sĩ VNCH. Nhờ họ chiến đấu, hy sinh, đổ bao nhiêu mồ hôi, máu, và mang thương tật, mà tôi được học đến hết bậc tiểu học dưới mái trường nhân bản VNCH. Tôi mong các chiến sĩ đừng bao giờ nghĩ mình đã hy sinh vô ích. Tôi ước gì được nói với tướng Ngô Quang Trưởng, ông từng là một dũng tướng, dù trong hoàn cảnh nào, "dũng tướng bất khả bại ngôn".
Cảm ơn quý vị bỏ thời gian đọc đến đây.
Tất cả các ý kiến xây dựng và phản bác lịch sự đều đáng được tôn trọng.

Nhận xét

Bài được quan tâm