CHUYỆN HÀI!
Hôm qua tôi đọc được bài viết có tựa đề MẤY SUY NGHĨ VỀ GIÁO DỤC PHỔ THÔNG HIỆN NAY của ông Mạc Văn Trang (Xin xem bài viết bên dưới).
Phải nói thành thật, bài viết của ông Trang quá hay!
Ông phân tích chi li từng góc cạnh của nền giáo dục tả bí lù hiện nay , sau đó đưa ra giải pháp cho từng đối tượng của vấn đề : Học sinh, phụ huynh, giáo viên, cán bộ quản lý giáo dục, đảng và nhà nước v.v.
Tôi đọc và trong phần nhận xét tôi viết: BÀI VIẾT QUÁ HAY NHƯNG CÂU KẾT DỞ ẸT!
Sở dĩ tôi nhận xét bổ bả như thế vì ở phần kết luận, ông Trang viết rằng , “ BÂY GIỜ CHỈ CÓ TỔNG BÍ THƯ VÀ THỦ TƯỚNG LẮNG NGHE, THẤU HIỂU, THẤY GIÁO DỤC NGUY CẤP LẮM RỒI VÀ CÓ QUYẾT TÂM CỨU NGUY RỒI CHẤN HƯNG GIÁO DỤC THÌ MAY RA MỚI CÓ CHUYỂN BIẾN ! “
Theo tôi không có gì hài hước hơn thế!
Tình trạng bê bết của giáo dục xã nghĩa hiện nay là MỘT KẾT QUẢ MÀ CHẾ ĐỘ CSVN CỐ GẮNG THỰC HIỆN CHO BẰNG ĐƯỢC . Vậy mà ông Trang bảo ông Trọng, ông Chính thấu hiểu sự nguy cấp mà ra sức chấn chỉnh ư? Không dám đâu!
Chả lẽ ông Trang quên lời nói của ông Trọng, ca ngợi “ Chưa bao giờ mà nền giáo dục của ta tốt đẹp như hiện nay! “
Tại sao người cộng sản VN lại muốn nền giáo dục ngày càng đi vào chỗ bệ rạc?
Đơn giản vì đảng không muốn “ THỤ NHÂN “ thành những người biết PHẢI TRÁI ĐÚNG SAI , họ chỉ muốn tạo ra những thế hệ dật dờ , người không ra người , quỷ không ra quỷ . Dân càng ngu thì đảng càng dễ giữ vững ngai vàng độc tài , tha hồ bán nước cho Tàu cộng , chứ dân sáng suốt thấy được cái mặt khốn kiếp của đảng rồi chống đối thì đảng thêm mệt! Không đúng sao ?
Lời của Nelson Mandela không sai đâu! Chỉ cần nền giáo dục sụp đổ thì quốc gia đó như cá nằm trên thớt, mặc cho người ta muốn mổ xẻ thế nào tùy ý .
Bản chất của người cộng sản, từ HỒ CHÍ MINH cho đến NGUYỄN PHÚ TRỌNG, không hề khác nhau , đó là sẵn sàng bán nước. Mà muốn cho việc bán nước đầu xuôi đuôi lọt thì nhất định phải làm cho tinh thần phản kháng của người dân đi vào chỗ bị triệt tiêu. Gọn nhất là làm cho nền giáo dục nát bét .
Thế mà ông Mạc Văn Trang lại hy vọng hai ông Trọng Chính ngó lại mà cứu nguy mà chấn chỉnh giáo dục Việt Nam ?
Đúng là chuyện hài!
Tiếc là ông Trang chỉ thích nghe những lời ngọt ngào tán dương, lời nói thật ông Trang không thích nghe . Ông Trang xóa còm của tôi không thương tiếc! Hehe .
Huỳnh Hậu
---------------------
MẤY SUY NGHĨ VỀ GIÁO DỤC PHỔ THÔNG HIỆN NAY
Mạc Văn Trang
Tôi nghĩ giáo dục đang gặp khủng hoảng nghiêm trọng, đang gây hoang mang cho giáo viên, học sinh, cha mẹ học sinh và dư luận xã hội. Những bất cập của giáo dục đã tích tụ từ lâu, nhiều ý kiến đã nêu rõ vấn đề, nhưng không được giải quyết, nay bùng phát ra. (1) Những vấn đề cơ bản và cấp bách là gì?
1. Về học sinh.
Học sinh phổ thông ngay từ lớp 1 đến lớp 12 sao phải học nhiều thế, mang ba lô sách còng lưng, đã học 2 buổi/ ngày, lại còn phải học thêm triền miên. học sinh yếu đuối, cận thị, mụ mị, bị tước đoạt tuổi thơ, khiến các em phát triển không bình thường…
- Giải pháp đó là: Học sinh đã học 2 buổi ngày, nhà trường, giáo viên tuyệt đối không tổ chức dạy thêm thu tiền đối với học sinh lớp mình, trường mình. Dạy theo Chương trình đã được Bộ GD&ĐT phê duyệt là quá đủ rồi. Giáo viên có quyền tham khảo các loại sách để dạy cho tốt, nhưng không bắt học sinh mua thêm sách, ngoài sách giáo khoa. Không bắt học sinh học nhiều, nhớ nhiều, thuộc nhiều, làm nhiều bài tập theo bài mẫu. Phương pháp dạy chủ yếu là hướng dẫn học sinh biết tự học, tự đọc sách, tự làm việc, biết tìm kiếm thông tin, tri thức trên mạng và trong các tài liệu; biết cách tổng hợp, phân tích, hệ thống hoá, khái hoá tài liệu thành sản phẩm trí tuệ của mình. Biết hướng dẫn thì học sinh lớp Ba, lớp Bốn đã làm được kiểu bài tập như vậy và trình bày tự tin rành mạch…
Học cũng như ăn, thức ăn phải bổ dưỡng, nhưng cũng chỉ ăn vừa đủ, còn thòm thèm càng tốt. Nếu nhồi nhét cho trẻ ăn quá mức thành bội thực, sinh bệnh… Học nhồi nhét sinh bệnh tâm lý, tinh thần càng nguy hại hơn cho học sinh.
Nếu có những học sinh yếu kém hay có vấn đề thì giáo viên phải quan tâm cùng nhà Tâm lý học đường (nếu có) kèm cặp thêm, chẩn trị giúp học sinh đó khá lên. Không thể để học sinh đến lớp 5 vẫn chưa biết đọc, biết viết. Nhà trường cần tổ chức dạy “phụ đạo học sinh kém” mỗi tuần một buổi cho học sinh cùng khối lớp, mà không được lấy tiền. Thế mới là giáo dục. Làm sao cho học sinh đến trường được sống trong bầu không khí vui vẻ, thân thiện; học tập thích thú, tự chủ; không bị áp lực, lo hãi, căng thẳng… Học để trở thành chính mình, để làm Người đàng hoàng, chứ có phải thành người máy hay những con cừu?
Mục đích của giáo dục là tổ chức sự phát triển của thế hệ trẻ để các em trở nên những người trưởng thành, thích ứng với xã hội các em sống. Đó phải là những thanh niên khoẻ mạnh về thể chất, minh mẫn về tinh thần; biết cách chủ động tự học hỏi để có nghề nghiệp/công việc phù hợp, biết phát triển bản thân, biết sống lành mạnh với gia đình và xã hội… học sinh học để khôn lớn, sống cuộc đời của chính nó, chứ bắt nó phải phấn đấu theo mẫu người nào đó thì là cực hình! Vả lại ở thời đại 4-0 chỉ có tự mỗi người chủ động động học hỏi để thích ứng, phát triển bản thân, chứ chẳng ai dạy được mọi điều.
2. Về cha mẹ học sinh.
Quý vị đừng bao giờ mong đào tạo con mình thành ông nọ, bà kia rồi tự gây áp lực cho mình và cho con trẻ. Các vị nên nhớ, đứa trẻ được đi du học bên Mỹ hay được học trong trường đặc biệt đóng học phí 20 triệu, 50 triệu một tháng cũng không chắc gì sẽ trở thành người như quý vị kỳ vọng đâu; chưa chắc gì nó sẽ đem lại cho quý vị niềm vui, hạnh phúc lúc tuổi già. Các vị thấy đấy: Cậu bé Trần Đại Quang học đèn đom đóm mà sau trở thành Đại tướng, giáo sư, tiến sỹ, Chủ tịch nước; cậu bé Vương Đình Huệ cũng ăn khoai, học đèn đom đóm rồi trở thành giáo sư, tiến sỹ, Chủ tịch Quốc hội; cậu thanh niên Nguyễn Phú Trọng, con nông dân, học lớp 10B cũng bình thường, không có học thêm, sau này trở thành giáo sư, tiến sĩ, Chủ tịch Quốc hội, Tổng Bí thư Đảng, Chủ tịch nước, uy quyền hơn Vua, lẫy lừng thế giới…
Hãy để con mình sống cuộc đời của nó. Học ở trường vừa đủ, trung bình là tốt rồi nhưng nó được vui chơi, biết bơi, biết một môn thể thao, biết chút âm nhạc, hội hoạ, thích đọc sách, biết nấu ăn, thích tự mày mò làm cái gì đó thú vị. Hãy dạy con biết làm mọi việc trong gia đình; biết trò chuyện với bố mẹ, vui đùa với anh em; biết quan tâm thăm hỏi ông bà, cô, bác… Tóm lại, trẻ phải trở thành thành viên yêu quý, sống trung thực và có trách nhiệm với gia đình. Đó mới quan trọng hơn là giỏi tiếng Anh, Toán, Lý, Hoá… Có phải ai giỏi tiếng Anh rồi cũng thành tài đâu? Chục triệu người Mỹ biết tiếng Anh vẫn sống nghèo khổ đấy.
Chỉ mong con mình học hành để hiểu biết, trở thành một thanh niên tử tế, biết quý trọng, chăm sóc bản thân, hiếu thảo, có một nghề nghiệp/ công việc phù hợp. Còn sau đó nó trở thành cái gì là do số phận chứ không phải cứ học nhồi nhét mà thành.
Quý vị phải đoàn kết, đấu tranh bảo vệ những giá trị đạo đức, môi trường giáo dục, sao cho con mình được phát triển lành mạnh; không thể giao con mình cho nhà trường, cho giáo viên rồi cam chịu mọi ép buộc vô lý, coi con mình như thể là con tin…
Quý vị giáo dục thế nào để con tự chủ, tự lập, đến 20 tuổi có thể nói rằng: Con muốn học nghề gì thì học, muốn yêu ai thì yêu, muốn theo xu hướng lối sống nào thì tùy; hỏi thì bố mẹ tư vấn, chứ không can thiệp. Như vậy mà thấy yên tâm, không sợ con hư hỏng, thì đó là giáo dục thành công.
3. Về giáo viên.
Chỉ những học sinh điểm kém mới vào học sư phạm bất đắc dĩ; học sinh giỏi nhất chen nhau vào trường Công an. Thế đủ biết nền giáo dục quốc gia hỏng rồi. Hỏng từ lâu rồi! Hai năm qua hơn 40.000 giáo viên bỏ nghề, mà trong đó nhiều giáo viên tốt ra đi. Mấy nhà quản lý giáo dục bảo, “một người ra, ba người vào, có gì mà lo”. Càng thấy hiện tình hỏng quá rồi.
Người giáo viên lương thấp lại khát khao muốn vươn lên có mức sống loại cao trong xã hội, nên cũng đua theo phong trào “làm nghề gì ăn nghề ấy”. Các công chức, công an, phòng thuế … “ăn” vào Dân; quan chức cùng đại gia “ăn đất”, “ăn dự án”, bác sĩ “ăn bệnh nhân”, Sư “ăn phật tử”... Vậy là giáo viên cũng đua nhau “ăn học sinh”!
“Làm nghề gì ăn nghề ấy” là do thể chế này đẻ ra và ngày càng tác oai, tác quái, mất kiểm soát, làm tha hoá hết bản chất đạo đức của mọi nghề nghiệp hiện hành. Vì vậy, nhiều người có lương tri đã bỏ nghề: Mấy vạn giáo viên, mấy vạn bác sĩ, công chức đã bỏ nghề trong thời gian gần đây.
Thưa các Nhà giáo, các bạn đồng nghiệp yêu quý. Cứu nguy giáo dục chính là trông cậy vào đội ngũ giáo viên. Tôn sư trọng đạo là truyền thống quý báu của dân tộc ta. Nên gìn giữ truyền thống đó, vì khi vứt bỏ đi rồi mới thấy nó cao quý, mà muốn khôi phục cũng không được nữa. Nghề Thầy giáo dù ở nước nào cũng là nghề thanh bạch, có cuộc sống tâm hồn phong phú, thiện lành, ổn định, yêu thích giao tiếp, làm việc giáo dục trẻ em; hạnh phúc là cảm nhận thấy những trẻ em phát triển, trưởng thành từ sự giáo dục của mình; cảm nhận được sự yêu mến, kính trọng từ học sinh… và bằng lòng với cuộc sống mức thường thường trong xã hội. Nghề giáo viên còn là nghề có điều kiện tốt nhất để phát triển và hoàn thiện bản thân. Đó là đạo đức, lối sống của nghề giáo viên. Người giáo viên dạy giỏi mà sống lương thiện, an bình, thanh bạch học sinh càng kính trọng, yêu quý. Đó là hạnh phúc của Nhà giáo. Nếu những ai muốn mình có quyền uy, dùng quyền uy để kiếm nhiều tiền, khao khát cuộc sống giàu sang như các quan chức, đại gia… thì đừng làm giáo viên nữa, đừng ở ngành giáo dục nữa.
Lương giáo viên phổ thông không đủ sống là lỗi của Nhà nước. Tôi là một nhà giáo, cũng đã từng uất ức khi thấy con mình nằm bệnh viện, ăn cơm với mấy ngọn rau muống luộc và mấy hạt lạc; trong khi thằng bé nằm giường bên, nó ném miếng giò nạc đi, bảo ăn mãi chán lắm… Tôi từng cảm thấy nhục nhã, khi chiều về lại đèo thùng nước gạo từ trường về nhà để nuôi lợn… Tôi thấu hiểu nỗi niềm của các giáo viên khi thấy mình nghèo quá. Nghèo thường làm cho người ta dễ hèn đi! Nhưng chúng ta phải đoàn kết cùng nhau đấu tranh với chính quyền để tìm cách cải thiện đời sống giáo viên, chứ không thể “ăn vào học sinh” được! Đó là nguyên tắc Đạo đức của Nhà giáo.
Mình túng thiếu có thể làm thêm nhiều việc để kiếm thêm tiền, nhưng không thể bắt học sinh nộp tiền cho mình dưới bất cứ hình thức nào. Hiệp hội giáo viên Mỹ cũng đưa ra 50 việc để giáo viên làm thêm kiếm tiền: trông trẻ ngoài giờ, bán hàng, phục vụ hàng ăn/uống buổi tối, chủ nhật; dạy kèm các môn cho học sinh không phải của lớp mình/ trường mình; dạy ở các Trung tâm học tập cộng đồng; tư vấn tâm lý, giáo dục; thiết kế thời trang, làm vườn, v. v…(2).
Ở ta nhiều giáo viên nói với tôi, giáo viên nghèo lương thấp nhưng “tỷ phú” về thời gian để chăm sóc gia đình, để có thể làm nhiều việc ra tiền. Thực ra những trải nghiệm “làm thêm” lành mạnh của giáo viên cũng rất có ích cho việc giáo dục học sinh.
4. Về cán bộ quản lý giáo dục.
Thời đại 4-0 rồi, Bộ GD&ĐT, Sở GD&ĐT giảm bớt biên chế đi. Bỏ Phòng giáo dục đi. Càng lắm người quản lý càng bày ra lắm trò thi đua, chỉ đạo, kiểm tra, đánh giá, gây rối cho bên dưới, làm khổ giáo viên. Tất cả các cấp quản lý giáo dục từ Bộ trưởng đến Hiệu trưởng, cố hết sức rũ bỏ hết những cái gì quấy rầy giáo viên, làm khổ giáo viên, để họ tập trung vào chuyên môn và còn thời gian nghỉ ngơi, chăm sóc gia đình, làm thêm kiếm sống.
Chính quyền, các cấp quản lý, xã hội càng đòi hỏi ở giáo viên nhiều bao nhiêu thì càng phải tôn trọng họ bấy nhiêu. Để người giáo viên lương không đủ sống, bị xã hội coi thường, đó là nỗi nhục của chế độ, của Đảng và Nhà nước này.
Tôi còn nhớ vào đầu những năm 1960 cán bộ quản lý giáo viên được tập huấn về Mục đích, Mục tiêu, Nguyên lý, Phương châm… giáo dục XHCN để về tổ chức tập huấn cho giáo viên trong kỳ nghỉ hè. Nghe ông Tố Hữu nói thì căng lắm. Có anh phát biểu rồi đọc thơ: “Ngang lưng thì thắt phương châm/ Đầu đội nguyên lý, tay cầm mục tiêu/ Nghỉ hè mà thấy liêu xiêu…
Bộ trưởng Giáo dục Nguyễn Văn Huyên bảo, học gì thì học, nhưng phải để giáo viên được nghỉ hè ít nhất hai tháng. Các anh chị biết không, người giáo viên yêu nghề sư phạm là vì đó là nghề tự do và được nghỉ ba tháng hè…
Người quản lý giáo dục hiểu như vậy, tôn trọng nghề giáo viên như vậy thì dù khó khăn đến mấy, họ vẫn “Tất cả vì học sinh thân yêu”! (Khẩu hiệu của giáo viên vào những năm 1960 - 1980).
Phải nghiên cứu tìm ra cơ chế bầu những giáo viên giỏi, tốt làm Hiệu trưởng và trả phụ cấp xứng đáng. Hiệu trưởng là linh hồn của nhà trường; Hiệu trưởng tốt thì nhà trường tốt, Hiệu trưởng hỏng thì nhà trưởng hỏng. Hiệu trưởng ngu dốt nhưng chạy chọt bằng nhiều tiền để có chức quyền, rồi dùng quyền uy đó để kiếm tiền thì giáo dục hỏng không gì cứu vãn được.
Mới đây chuyện động trời xảy ra, đó là khi Hiệu trưởng trường THPT Chu Văn Thịnh, huyện Mai Sơn, tỉnh Sơn La phải chuyển đi làm Hiệu phó trường khác, thì vợ ông ta phụ trách bếp ăn của trường này, đã bỏ chất độc vào thức ăn của hơn 400 học sinh ăn bán trú. (3) Chắc hẳn vợ chồng chị ta bị mất nhiều quyền lợi to lắm. Món tiền quá lớn đã che lấp hết lương tri để chị ta hành động mù quáng vậy đó. Khi động cơ kiếm tiền bằng bất cứ cách nào thì tất yếu dẫn đến hành động vô minh tăm tối.
5. Về Đảng và Nhà nước.
Nói thật, không trông mong gì ở cái Quốc hội ăn hại này! Luật Giáo dục, Luật Phổ cập giáo dục đã ban hành từ lâu mà không có giám sát thi hành; bao nhiêu chuyện quốc gia đại sự mà Quốc hội cứ như không biết gì, toàn đi bàn chuyện lăng nhăng. Bây giờ chỉ có Tổng bí thư và Thủ tướng lắng nghe, thấu hiểu, thấy giáo dục nguy cấp lắm rồi và có quyết tâm cứu nguy rồi chấn hưng giáo dục thì may ra mới có chuyển biến.
Mạc Văn Trang - Ngày 30/9/2023.

Nhận xét
Đăng nhận xét